Tin nhắn bật sáng màn hình đúng lúc Mai vừa kéo chăn cho con trai sáu tuổi. Một giọng điệu lả lơi, trơn tuột hiện ra: “Chị ơi, đến đây chung vui với em luôn nha.”
Kèm theo đó là bức ảnh người chồng đầu ấp tay gối suốt chín năm qua—Quân—đang ghì eo một cô gái lạ trong căn phòng khách sạn sang trọng. Cô ta mặc váy đỏ ôm sát, nửa bầu ngực lồ lộ, tay còn cầm ly rượu champagne. Phía dưới là địa chỉ rõ ràng đến từng số phòng, từng số tầng.
Mai nhìn bức ảnh, tĩnh lặng đến đáng sợ. Không đau thắt. Không nổi trận lôi đình. Chỉ là một nụ cười lạnh kéo nhẹ trên khoé môi. Cô bước tới bàn làm việc, rút một phong bì đã niêm từ ba tuần trước, bỏ thêm vài tờ giấy mới in vào. Rồi chậm rãi đứng dậy, chỉnh lại vạt váy như thể đang chuẩn bị tham dự một buổi hội thảo. Không ai biết, một cuộc chiến thầm lặng đã bắt đầu từ lâu.
Mai và Quân từng là hình mẫu khiến bao người nể. Cô là chuyên viên phân tích truyền thông, sắc sảo – nhẹ nhàng – khéo léo. Còn Quân là kỹ sư tài năng mới được thăng chức Phó giám đốc chi nhánh sau chuỗi dự án thắng lớn. Gia đình nhỏ sống trong căn hộ cao cấp, mỗi tối ngập tiếng cười con trẻ.
Nhưng từ khi lên chức, Quân bắt đầu đổi thay: Đi sớm về khuya. Điện thoại khóa chặt. Thỉnh thoảng che giấu nụ cười khi có tin nhắn đến. Mùi nước hoa lạ trên cổ áo
Một tối, Quân để quên điện thoại trong phòng tắm. Tin nhắn nổi lên: “Anh đến đón Vy chưa? Em nhớ anh.”. Mai khựng lại đúng ba giây. Cô không khóc. Không la hét. Cô bắt đầu lưu lại mọi thứ. Tin nhắn. Cuộc gọi. Lịch sử giao dịch. Những khoản chi kỳ lạ từ tài khoản công ty đứng tên Quân. Một hoá đơn 220 triệu mua đồng hồ “tặng bạn”. Và cô thuê luật sư riêng.
Khi cô bồ – Vy – gửi ảnh, Mai chỉ thở nhẹ: “Đến lúc rồi.” Cô đến khách sạn, không tìm họ, không gây ồn ào. Mai chỉ nói với lễ tân: “Tôi muốn gửi phong bì này cho phòng 1812. Cần chuyển ngay.”
Trong phong bì là: Bản sao hồ sơ tạm ứng quỹ công ty Quân đã biển thủ. Ảnh chụp giao dịch anh ta gửi tiền cho Vy. Bản chuyển nhượng căn hộ Quân hứa cho nhân tình – đã bị Mai gửi văn bản từ chối đồng sở hữu. Tin nhắn tình cảm hai người… Và lá thư viết tay với từng nét mực sắc như lưỡi dao:
“Cảm ơn em Vy đã thay chị bóc trần bộ mặt thật của chồng mình. À, tài khoản của anh ấy vừa bị phong tỏa vì liên quan đến sai phạm tài chính. Căn hộ anh ấy hứa cho em – xin lỗi – pháp luật không công nhận khi thiếu chữ ký của chị. Mặc áo vào rồi hãy mở cửa lần sau nhé.”
Đêm đó, Vy gọi cho Mai, giọng tận cùng hoảng loạn:
– “Chị làm cái gì vậy? Anh Quân bảo chị hù dọa thôi!”
– “Em hỏi anh ta thử xem mai lấy tiền đâu trả phòng.”
– “Chị… chị khốn nạn!”
– “Không. Chị chỉ thông minh hơn cả hai người.”
Mai tắt máy. Trận chiến kết thúc trong sự im lặng đến tàn nhẫn. Hôm sau, Quân về nhà, mắt thâm quầng, áo sơ mi nhàu nát. Căn hộ vắng như chưa từng có hơi người. Giữa bàn là một phong bì mới.
Bên trong:Đơn ly hôn đã có chữ ký của Mai. Toàn bộ sao kê giao dịch sai phạm. Bản thống kê những khoản Quân đã chi cho bồ. Và dòng chữ: “Em không níu kéo người đã bước ra khỏi gia đình này trước. Chúng ta dừng lại ở đây. Vợ cũ của anh.”
Quân sụp xuống ghế, lần đầu tiên run rẩy. Anh gọi Mai, cô không nghe. Gọi Vy, cô ta chặn số. Tất cả sụp đổ như một cú domino. Ba ngày sau, Quân bị công ty yêu cầu kiểm tra tài chính.
– “Ai gửi hồ sơ?” anh hỏi.
– “Một người nắm rõ mọi giao dịch của anh.”
Quân hiểu ngay. Công ty đình chỉ. Tài khoản bị phong tỏa. Căn hộ bị thu hồi giấy tờ. Xe công ty bị lấy lại. Vy nhắn một tin cuối: “Anh không nói căn nhà đó vẫn chung sổ với vợ cũ. Cũng không nói tiền anh tiêu là rút từ quỹ công ty. Anh lừa tôi, Quân à. Tôi ngu nên mới tin.”. Vy biến mất.
Mai đưa con về sống cùng bố mẹ một thời gian, rồi mua căn nhà nhỏ ngoại ô – rợp nắng, nhiều cây. Cô nhận học bổng đi Singapore hai tháng, rồi quay lại làm cố vấn chiến lược truyền thông. Cô sống nhẹ nhàng, như thể chưa từng có một cơn bão nào.
Một chiều muộn, Quân gọi. Mai nhấc máy.
– “Mai… Cho anh một cơ hội. Anh sai rồi.”
– “Em biết.”
– “Anh hối hận lắm. Cho anh quay lại nhé?”
Mai mỉm cười, giọng nhẹ tới mức khiến người khác đau: “Anh Quân, em không thù hận gì. Nhưng em sẽ không bao giờ quay lại với người từng xem em là lựa chọn cuối cùng. Em đã buông rồi. Và em không nhặt lại.”. Cô tắt máy. Không khóc. Không run. Không một chút nuối tiếc.

