Posted in

Bí mật căn ph:òng 306: 2 chị em và đại gia 75t

Ở huyện Vĩnh An nghèo xơ xác, cái đói như con đỉa bám lấy từng gia đình. Thảo (25 tuổi) và Quyên (23 tuổi) không còn lựa chọn nào khác ngoài việc khăn gói lên thành phố, xin vào làm tại “Dạ Khúc” – một phòng trà ca nhạc có tiếng nhưng cũng đầy rẫy cám dỗ. Mục tiêu của họ rất rõ ràng: Kiếm đủ 500 triệu để phẫu thuật tim cho mẹ và trả món nợ cờ bạc của người cha nát rượu dưới quê.

Ban đầu, hai chị em chỉ làm phục vụ bàn. Thảo có giọng hát trời phú, trầm buồn và da diết, thi thoảng được chủ quán cho lên hát lót. Còn Quyên, với nhan sắc sắc sảo, nhanh chóng trở thành tâm điểm của những gã đàn ông lắm tiền.

Dần dần, áp lực tiền bạc khiến Quyên bắt đầu “đi khách”. Cô giấu chị, lén lút qua lại với những đại gia để đổi lấy tiền nhanh. Thảo biết chuyện, đau đớn can ngăn nhưng Quyên gạt đi: “Chị hát cả đời không bằng em đi uống rượu một đêm. Mẹ sắp chết rồi!”

Đó là lúc ông Hùng xuất hiện. Ông Hùng trạc 75 tuổi, phong thái lịch lãm nhưng đôi mắt luôn trĩu nặng u buồn. Ông là chủ tịch một tập đoàn xây dựng lớn, nổi tiếng giàu có nhưng cô độc. Ông chọn bàn số 9 – góc khuất nhất quán, gọi chai rượu đắt tiền nhất nhưng không uống, chỉ ngồi nghe Thảo hát.

Đêm đó, ông gọi quản lý, yêu cầu cả Thảo và Quyên ra tiếp chuyện. Quyên hí hửng, nghĩ rằng “cá to” đã cắn câu. Cô trang điểm đậm, mặc chiếc váy xẻ sâu, cố tình lả lơi. Nhưng ông Hùng không hề đụng chạm. Ông nhìn Quyên, rồi nhìn Thảo, ánh mắt rưng rưng kỳ lạ.

Ông đặt lên bàn hai xấp tiền dày cộp, mỗi xấp 50 triệu: “Tôi muốn bao trọn hai cô… mỗi tối thứ 7 và Chủ nhật”. Quyên sáng mắt: “Vậy chúng ta đi đâu ạ? Khách sạn Hoàng Gia nhé?” Ông Hùng lắc đầu, giọng trầm ấm nhưng nghiêm nghị: “Không. Chỉ ngồi ở đây thôi. Thảo hát cho tôi nghe bài ‘Lòng Mẹ’. Còn Quyên, cô chỉ cần ngồi pha trà, gọt hoa quả. Tuyệt đối không được làm gì khác.”

Suốt ba tháng trời, mối quan hệ kỳ lạ ấy diễn ra. Ông Hùng chu cấp cho họ một cuộc sống như mơ. Ông trả hết nợ cho gia đình họ dưới quê, thuê cho hai chị em một căn hộ cao cấp. Nhưng ông chưa bao giờ đi quá giới hạn. Ông chỉ ngồi đó, hỏi han chuyện ngày xưa, chuyện mẹ họ thích ăn gì, cha họ đối xử với họ ra sao.

Thảo cảm nhận được sự ấm áp từ ông, cô coi ông như một người bác tốt bụng. Nhưng Quyên thì khác. Với bản tính thực dụng và đa nghi, Quyên không tin trên đời có người đàn ông nào bỏ tiền tấn ra chỉ để nghe hát. Quyên nghĩ ông Hùng bị “bất lực”, hoặc ông đang thử thách để chọn ra người vợ kế. Cô bắt đầu ghen tị với Thảo vì ông Hùng luôn nhìn Thảo bằng ánh mắt dịu dàng hơn.

Một đêm, Quyên lén bỏ thuốc kích thích vào ly rượu mời ông Hùng, định “gạo nấu thành cơm” để trói buộc ông. Nhưng ông Hùng phát hiện ra. Ông hất tung ly rượu, lần đầu tiên nổi giận lôi đình: “Cô làm cái trò gì vậy? Hãy giữ lấy sự tự trọng của mình! Đừng để đồng tiền làm vấy bẩn nhân cách!” Ông bỏ đi, để lại Quyên ê chề và tức tối. Từ đó, ông ít đến quán hơn, và Quyên càng tin rằng ông đã chán mình và chỉ cưng chiều Thảo.

Một buổi chiều mưa tầm tã, ông Hùng nhắn tin cho cả hai: “Tối nay, 8 giờ, phòng 306 khách sạn Hoàng Gia. Tôi có chuyện quan trọng muốn nói. Liên quan đến tương lai của hai đứa.” Quyên nhếch mép cười lạnh. Cô nghĩ: “Cuối cùng thì lão già cũng lộ nguyên hình. Chắc chắn là muốn chọn người thừa kế hoặc tình nhân chính thức.” Quyên chuẩn bị sẵn một thứ trong túi xách. Cô thầm nhủ, nếu ông chọn Thảo, cô sẽ không để yên. Cô muốn tất cả, hoặc không ai có gì cả.

Tại phòng 306. Cửa không khóa. Hai chị em bước vào. Không có ánh nến lãng mạn, không có rượu. Chỉ có một không khí lạnh lẽo bao trùm. Ông Hùng ngồi trên ghế bành, đầu ngửa ra sau, tay buông thõng. Trên bàn là một tập hồ sơ dày và một lọ thuốc trợ tim đã lăn lóc dưới sàn.

– “Ông Hùng?” – Thảo khẽ gọi. Không có tiếng trả lời. Quyên bước tới, lay người ông. Người ông lạnh toát. Ông đã qua đời vì nhồi máu cơ tim cấp tính, có lẽ là trước khi họ đến khoảng một giờ. Quyên nhìn thấy tập hồ sơ trên bàn. Cô vồ lấy, nghĩ đó là sổ đỏ hay séc tiền. Nhưng không. Đó là Kết quả xét nghiệm ADN và một bức thư tay viết dở.

Quyên run rẩy đọc từng dòng chữ nguệch ngoạc cuối cùng của ông Hùng: “Gửi hai con gái của bố, Thảo và Quyên. Bố là kẻ tội đồ. 22 năm trước, vì trốn nợ cờ bạc và sự hèn nhát, bố đã bỏ 3 mẹ con ở lại Vĩnh An để trốn sang nước ngoài. Bố đã đổi tên, thay họ, phẫu thuật gương mặt để làm lại cuộc đời. Trời thương cho bố giàu sang, nhưng lại phạt bố mắc bệnh tim không thể sống thọ.

Bố đã tìm được mẹ và các con từ lâu. Nhưng bố không dám nhận. Bố sợ các con khinh bỉ người cha tồi tệ này. Bố chỉ dám dùng cách ‘bao nuôi’ để tiếp cận, để được nhìn thấy các con, được nghe giọng hát giống hệt mẹ ngày xưa, được bù đắp chút tiền bạc cho các con đỡ khổ.

Quyên à, bố xin lỗi vì hôm đó đã mắng con. Bố đau lòng lắm khi thấy con gái mình phải dùng nhan sắc để đổi chác. Bố muốn các con sống ngẩng cao đầu. Hôm nay, bố thấy ngực đau lắm. Bố muốn gặp hai đứa lần cuối để nói ra sự thật và trao lại toàn bộ tài sản cho các con. Hãy dùng nó để chữa bệnh cho mẹ và sống thật tốt… Bố yêu các con. Tờ giấy rơi khỏi tay Quyên. Cô nhìn người đàn ông đang nằm bất động trên ghế. Đó không phải là gã đại gia già dê mà cô từng toan tính gài bẫy. Đó không phải là “mỏ vàng” để cô đào.

Đó là Bố.

Người bố mà hai chị em vẫn hằng đêm nguyền rủa vì đã bỏ rơi gia đình, hóa ra lại chính là người đàn ông ngồi lặng lẽ ở bàn số 9, người đã nổi giận khi Quyên định bán rẻ danh dự, người đã che chở họ suốt thời gian qua mà không đòi hỏi bất cứ điều gì dung tục.

Thảo quỳ sụp xuống, ôm lấy thi thể lạnh ngắt của bố gào khóc: “Bố ơi… sao bố không nói sớm… Sao bố lại đi như thế này!”

Quyên đứng chết lặng. Cô nhớ lại những lần cô lả lơi mời gọi, nhớ lại ý định bỏ thuốc, nhớ lại thứ trong túi xách… Sự hối hận và ghê tởm chính bản thân mình dâng lên bóp nghẹt trái tim cô. Cô đã coi bố ruột là khách làng chơi, đã toan tính những điều đê hèn với chính người sinh ra mình.

Đám tang của ông Hùng diễn ra lặng lẽ. Hai cô con gái đứng chịu tang, khóc đến cạn nước mắt. Người ta thấy lạ khi hai cô gái phục vụ quán bar lại là người thừa kế duy nhất của tập đoàn lớn. Nhưng không ai biết bí mật đau lòng phía sau.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *