Posted in

Anh phụ hồ vay mượn 200 triệu chu//ộc cô g/ái ph//ục v//ụ ở qu//án kara/oke, tới khi cô báo có b/ầu thì…

Anh Nam – một người thợ phụ hồ bình thường, cuộc sống tuy lam lũ nhưng thật thà và lương thiện.Một lần đi hát karaoke cùng nhóm thợ sau ngày công trình cất nóc, anh tình cờ gặp Hà, cô phục vụ rót bia, bưng trái cây với nụ cười gượng gạo. Giữa ánh đèn mờ và tiếng nhạc ầm ĩ, Nam thấy trong mắt cô gái ấy một nỗi buồn lặng lẽ, một sự mệt mỏi cố che giấu sau lớp son phấn.

Sau buổi hôm đó, anh không quên được Hà. Anh quay lại quán, không phải để hát, mà chỉ để gặp cô. Hà kể rằng cô từng học nghề may, nhưng vì gia đình khánh kiệt, mẹ bệnh nặng, cô phải tìm việc dễ kiếm tiền nhanh, thế là sa vào nghề phục vụ quán hát. Giọng cô nghèn nghẹn:

“Em chỉ mong có ngày được làm lại cuộc đời, chứ sống thế này thấy nhục lắm anh ạ.” Nam nhìn cô, thấy thương vô cùng. Từ đó, anh âm thầm giúp đỡ – tìm cho cô chỗ trọ rẻ, mua lại chiếc máy may cũ người ta bỏ, rồi khuyên: “Bỏ hết đi, em về làm lại từ đầu. Anh không cần em phải trong sạch quá khứ, chỉ cần em biết trân trọng hiện tại.”

Hà nghe, bật khóc. Cô thật sự thay đổi – đi học may thuê, dậy sớm làm quần áo, tối về nấu cơm đợi anh. Cuộc sống tuy nghèo nhưng ấm áp. Cô chăm sóc anh từng bữa ăn, cái áo rách anh mặc đi làm cũng được vá cẩn thận. Nam nghĩ: Cuối năm này, mình sẽ cưới Hà.

Nhưng định mệnh trớ trêu… Một đêm mưa tầm tã, hai người vừa ăn cơm xong, Hà dọn dẹp, còn Nam đang sửa lại chiếc máy bơm nước thì tiếng đập cửa ầm ầm vang lên. Giọng một người đàn ông khàn khàn, dữ dằn: “Mở cửa ra! Tôi biết con Hà ở trong đấy! Không ra tôi phá cửa đấy!”

Nam tái mặt, chạy ra mở cửa. Ba người đàn ông xăm trổ đứng trước cổng, một tên hất cằm:
“Mày là thằng Nam à? Nó trốn tiền của bọn tao cả tháng nay rồi còn dám ve vãn đi làm vợ hiền à?” Nam chưa kịp hiểu chuyện, Hà từ trong nhà chạy ra, mặt cắt không còn giọt máu.
“Anh ơi… em xin lỗi… Em định nói hết với anh rồi, nhưng em sợ… Sợ anh bỏ em…”

Thì ra, trước kia Hà bị một nhóm người trong quán ép vay nợ để chuộc thân, rồi phải “phục vụ đặc biệt” để trả dần. Cô trốn đi, họ tìm mãi không thấy. Và giờ – họ đã lần ra dấu vết. Tên cầm đầu tiến lại, gằn giọng: “Con này còn nợ bọn tao 200 triệu. Hôm nay không có tiền thì theo về quán làm nốt, không là tao lôi đi luôn!”

Nam đứng chắn trước cửa, nói dứt khoát: “Cô ấy không đi đâu hết. Bao nhiêu tôi trả.” Anh bán chiếc xe máy, rồi vay thêm anh em thợ hồ rồi vay cả tiền của cai thầu để chuộc Hà. Từ lúc ấy đến Tết anh sẽ làm không công, số còn thiếu ra Tết lại trừ tiếp vào tiền công. Ai cũng nói anh ngu, “đàn bà như thế giữ lại làm gì”. Nhưng Nam chỉ lặng lẽ đáp: “Người ta đã một lần sa ngã, tôi muốn làm người giúp họ đứng dậy.”

Chuộc được Hà, cuộc sống tưởng như đã sang trang. Hà rời bỏ quá khứ tăm tối. Cô lại chăm chỉ may vá, nấu cơm cho anh mỗi ngày. Còn Nam – gã phụ hồ từng khổ cực suốt đời – bỗng thấy lòng bình yên lạ thường khi được nghe tiếng Hà cười trong căn bếp nhỏ khói bếp cay cay.

Đúng 1 tháng sau, một buổi sáng Hà run run cầm tờ giấy siêu âm bước ra từ phòng khám, mắt ngấn nước:“Anh Nam… em có thai rồi.” Nam chết lặng trong giây lát rồi ôm chầm lấy cô. Lần đầu tiên trong đời anh khóc – khóc vì vui, vì thấy mình có một mái ấm thật sự. Anh đặt tay lên bụng Hà, nói như thề:“Anh sẽ làm tất cả để mẹ con em không bao giờ phải khổ nữa.”

Những ngày sau đó, Nam làm hăng say gấp đôi. Anh nhận thêm việc phụ hồ đêm, tiết kiệm từng đồng để lo sinh nở. Hà cũng may thêm đồ trẻ con, đôi lúc ngồi khâu áo nhỏ xíu, miệng mỉm cười hạnh phúc. Nhưng định mệnh dường như vẫn chưa buông tha họ.

Một chiều mưa, khi Nam đang ở công trình, có người đàn ông lạ xuất hiện trước cửa nhà trọ.
Hắn mặc vest, đi xe hơi, khuôn mặt lạnh như băng. Hà vừa mở cửa, gương mặt tái nhợt, giọng run run: “Anh… sao anh lại ở đây?” Người đàn ông nhếch môi:

“Cô tưởng bỏ trốn là xong à? Cô là vợ hợp pháp của tôi, hôn thú còn đây. Cô mang thai, nhưng đứa bé trong bụng là của ai thì tôi phải biết.” Nam về tới, thấy Hà ngồi gục đầu trên sàn, còn người đàn ông kia ném tờ giấy kết hôn xuống mặt bàn. Mọi thứ như sụp đổ.

Nam lặng người, bàn tay run bần bật: “Hà… em nói đi, chuyện này là sao?”. Hà khóc, giọng đứt quãng: “Em… em từng lấy chồng khi còn làm ở quán. Hắn bạo hành, em trốn đi… Em không dám nói, sợ anh coi thường…” Nam lùi lại, như bị ai tát thẳng vào tim.

Anh đã bán tất cả, mang ơn nợ chồng chất để cứu một người – mà giờ đây, hóa ra cô ấy đã là vợ người khác. Ngoài kia, mưa vẫn rơi lộp độp. Anh đứng nhìn tờ giấy hôn thú, nhìn bụng Hà đang khẽ cử động. Nước mắt anh trào ra: “Thế là… từ đầu đến cuối, tôi chỉ là kẻ đi chuộc vợ cho người khác.”

Anh quay lưng bỏ đi, không nói thêm lời nào. Còn Hà, gục xuống sàn, gào khóc trong tiếng mưa. Đứa bé vẫn cựa mình trong bụng mẹ — chẳng biết rằng ngay khi nó còn chưa kịp chào đời, một mái nhà đã tan nát.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *