Tôi nhìn chiếc quần lót ren màu đỏ chót nằm vắt vẻo ngay cần số xe hơi của chồng. Một vị trí “đắc địa” đến mức dù có mù cũng phải thấy. Mùi nước hoa nồng nặc bốc lên, thứ mùi rẻ tiền mà cô thư ký mới của Thành – tên là Vy – hay dùng. Không phải vô tình. Chắc chắn là cố ý. Đây là lời tuyên chiến.
Nếu là tôi của 5 năm trước, có lẽ tôi đã gào thét, cầm thứ dơ bẩn này ném vào mặt Thành ngay khi anh ta bước vào cửa. Nhưng tôi của hiện tại, sau khi đã cùng Thành gây dựng cả cơ ngơi này từ hai bàn tay trắng, đủ khôn ngoan để hiểu rằng: Giận dữ chỉ khiến mình mất giá, còn kẻ phản bội thì hả hê. Tôi đeo găng tay y tế, nhẹ nhàng nhón lấy chiếc quần, bỏ vào một chiếc túi zip trong suốt, niêm phong kỹ càng.
Tối hôm đó, Thành về nhà, vẫn bộ dạng đạo mạo của một giám đốc thành đạt. Anh ta ôm hôn tôi, khen cơm ngon, hoàn toàn không biết rằng chiếc xe “chiến mã” của mình đã bị tôi gắn camera hành trình quay vào trong từ lâu. Tôi xem lại đoạn băng. Cảnh tượng ân ái trần trụi ngay trong xe khiến dạ dày tôi quặn thắt. Nhưng đoạn cuối mới thú vị: Ả nhân tình trẻ cố tình cởi chiếc quần ra, nhét vào cần số rồi nháy mắt với Thành: “Để xem vợ anh có bị mù không”. Thành chỉ cười trừ, véo má cô ta rồi lái xe về. Được lắm. Đã muốn tôi thấy, thì tôi sẽ cho cả thế giới thấy.
Ba ngày sau là tiệc mừng công ty Thành ký được hợp đồng lớn. Bữa tiệc tổ chức tại một nhà hàng 5 sao sang trọng. Thành dĩ nhiên muốn tôi đi cùng để giữ hình ảnh gia đình hạnh phúc. Và dĩ nhiên, Vy cũng có mặt với tư cách thư ký riêng. Tôi mặc một chiếc đầm nhung đen quý phái, trang điểm sắc sảo. Suốt buổi tiệc, Vy liếc nhìn tôi đầy thách thức. Cô ta ỷ mình trẻ, đẹp, và đang nắm giữ trái tim của sếp tổng. Cô ta nghĩ tôi là bà vợ già nua, nhu nhược không dám lên tiếng.
Đến phần tặng quà và giao lưu, tôi bước lên sân khấu, cầm micro. Thành nhìn tôi, hơi ngạc nhiên nhưng vẫn cười tươi, nghĩ tôi sẽ nói những lời ca ngợi sáo rỗng như mọi khi. “Thưa mọi người, – giọng tôi vang lên, trong trẻo và đầy uy lực – Hôm nay là ngày vui của anh Thành. Là một người vợ, tôi luôn muốn chồng mình được “sạch sẽ” và an toàn nhất để cống hiến cho công ty. Nhưng gần đây, có một “sự cố” nhỏ khiến tôi rất lo lắng cho sức khỏe của anh ấy, và cả… cô thư ký xinh đẹp kia nữa.
Cả khán phòng im phăng phắc. Thành bắt đầu biến sắc, mồ hôi rịn ra trên trán. Vy ngồi dưới, nụ cười cứng lại. Tôi ra hiệu. Người phục vụ đẩy ra một chiếc xe đẩy phủ khăn trắng toát như trong bệnh viện. Tôi từ tốn kéo khăn ra. Trên khay bạc không phải bánh kem, mà là một chiếc hộp kính cường lực trong suốt. Bên trong chiếc hộp là chiếc quần ren đỏ được treo lơ lửng, bên cạnh là một xấp giấy tờ xét nghiệm có đóng dấu đỏ chót. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Mặt Thành cắt không còn giọt máu.
“Cách đây 3 ngày, tôi tìm thấy vật thể lạ này trên xe chồng tôi”, – tôi đeo đôi găng tay cao su màu trắng vào, động tác chậm rãi như một bác sĩ pháp y chuẩn bị mổ tử thi. – “Chủ nhân của nó cố tình để lại như một món quà. Tôi là người cẩn thận, tôi sợ chồng mình dính vào tệ nạn hay bị kẻ xấu hãm hại, nên tôi đã mang vật này đi xét nghiệm”. Tôi dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Vy – lúc này đã tái xanh như tàu lá chuối.
“Kết quả thật kinh hoàng”. – Tôi hạ giọng xuống, nhưng đủ để lọt vào micro rõ mồn một. – “Trên mẫu vải này, các bác sĩ tìm thấy vi khuẩn Giang mai giai đoạn 2 và dấu hiệu của virus Sùi mào gà đang trong thời kỳ ủ bệnh mạnh nhất. Đây là những căn bệnh xã hội cực kỳ nguy hiểm, lây lan qua đường tiếp xúc thân mật”. Cả khán phòng ồ lên kinh hãi. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Thành. Anh ta đứng chết trân, tay run lẩy bẩy, vô thức lùi lại phía sau, đưa tay phủi mạnh vào quần áo mình như thể đang bị kiến lửa đốt. Nỗi sợ bệnh tật lấn át cả sĩ diện.
Tôi quay sang nhìn Vy, mỉm cười nhân hậu nhưng ánh mắt sắc như dao cau: – “Cô Vy, tôi thấy cô hay đi cùng xe với chồng tôi. Chiếc quần này… nhìn kích cỡ và kiểu dáng rất giống phong cách của cô. Tôi khuyên cô nên đi xét nghiệm gấp. Nếu là của cô, thì thật sự chia buồn, cô đã hại chồng tôi rồi. Còn nếu không phải của cô, thì cô cũng nên tránh xa chồng tôi ra, anh ấy đang trong diện “nguy cơ cao” đấy”.
Vy há hốc mồm, không thốt nên lời. Cô ta không thể đứng lên nhận chiếc quần là của mình – vì như thế là thừa nhận mình bị bệnh xã hội trước mặt bao nhiêu đối tác VIP. Nhưng cô ta cũng không thể chối, vì camera an ninh (mà tôi đã “vô tình” chiếu lên màn hình lớn ngay sau đó) quay rõ cảnh cô ta cởi nó ra. Sự nhục nhã ê chề ập xuống đầu Vy. Cô ta ôm mặt, bật khóc nức nở rồi bỏ chạy khỏi khán phòng. Còn Thành, anh ta đứng đó trơ trọi, bị các đối tác nhìn bằng ánh mắt ghê tởm pha lẫn thương hại. Một giám đốc dính “bệnh xã hội” từ cô thư ký lẳng lơ – danh tiếng xây dựng 10 năm tan tành mây khói trong 5 phút.
Nhưng đó chưa phải là đòn kết liễu. Tôi tháo găng tay, ném vào thùng rác, rồi rút từ trong túi xách ra một tập hồ sơ khác, đặt mạnh xuống bàn trước mặt Thành: “Còn đây là đơn ly hôn và lệnh phong tỏa tài sản”. – Tôi nói, giọng lạnh băng. – “Anh yên tâm, kết quả xét nghiệm bệnh kia là thật, nhưng là từ mẫu bệnh phẩm tôi xin ở bệnh viện để dọa anh thôi. Chiếc quần của cô ta tôi đã đốt rồi”. Thành ngước lên, ánh mắt vừa nhẹ nhõm vì không bị bệnh, vừa bàng hoàng vì nhận ra mình đã mất tất cả.
“Nhưng…” – Tôi cúi xuống thì thầm vào tai anh, đủ để anh nghe thấy nỗi khiếp đảm tột cùng. – “Trong 3 ngày qua, trong lúc anh mải mê với cô ta, tôi đã dùng giấy ủy quyền anh ký tuần trước (để vay vốn ngân hàng) sang tên toàn bộ bất động sản và rút hết vốn điều lệ công ty về tài khoản riêng của tôi rồi. Giờ anh chỉ còn lại cái chức danh giám đốc hữu danh vô thực và một cô bồ mang tiếng mang bệnh”.
– Em… em dám… – Thành lắp bắp, mặt đỏ gay.
– Tôi dám chứ. – Tôi cười, nụ cười nhẹ nhõm nhất trong suốt 10 năm qua. – Anh “ăn vụng” mà không biết chùi mép, lại còn để ả ta leo lên đầu lên cổ vợ mình. 500 triệu hay 1 tỷ tôi không tiếc, nhưng tôi không bao giờ bố thí cho kẻ phản bội.
Tôi quay lưng bước đi, tiếng giày cao gót gõ xuống sàn nhà côm cốp, dứt khoát và kiêu hãnh. Phía sau lưng, tiếng xì xào bàn tán vẫn chưa dứt.
Nghe đâu sau đó, Thành và Vy cấu xé nhau ngay tại nhà hàng. Vy bị đuổi việc, mang tiếng xấu không ai dám nhận. Còn Thành bị hội đồng quản trị bãi nhiệm vì bê bối đời tư ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh công ty. Hai kẻ đó giờ đây nhìn nhau chỉ thấy sự ghê tởm và nỗi ám ảnh về “căn bệnh” tưởng tượng mà tôi đã gieo rắc. Đàn bà không sợ hy sinh, chỉ sợ hy sinh cho nhầm người. Và khi đã nhận ra nhầm người, sự ra đi của họ sẽ là cơn ác mộng mà gã đàn ông đó phải dùng cả đời để trả giá.

