Posted in

Vợ b::ầu b::ắt q:;uả ta:;ng chồng giám đốc dẫn thư kí về nhà vui vẻ, chồng nh:;ẫn tâ:m đu:;ổi vợ đi luôn

Ngọc mang bầu tám tháng, bụng đã nặng nề, chân phù đến mức đi lại khó khăn. Hôm ấy cô về nhà sớm hơn thường lệ, trên tay còn cầm túi trái cây định làm sinh tố cho chồng. Nhưng khi vừa mở cửa phòng ngủ, cảnh tượng trước mắt khiến cô chết lặng.

Trên chiếc giường từng là tổ ấm của hai người, chồng cô – anh Minh – đang ôm chặt cô thư ký trẻ. Tiếng cười khúc khích, mùi nước hoa nồng nặc hòa lẫn trong không khí khiến tim Ngọc như bị ai bóp nghẹt.

“Anh Minh… anh làm gì thế này?” – giọng cô run run.

Minh giật mình, nhưng thay vì hối lỗi, anh đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, giọng lạnh lùng: “Thì cô thấy đấy. Tôi chán cảnh sống với người đàn bà suốt ngày bầu bí, luộm thuộm rồi. Tôi cần một người biết chia sẻ, hiểu tôi.”

Ngọc ôm bụng, mắt nhòa đi vì nước mắt. “Em đang mang con của anh đấy… Anh không thấy thương con sao?”

Nhưng Minh chỉ cười nhạt: “Nếu cô còn tự trọng thì dọn ra khỏi nhà đi. Tôi sẽ để lại cho cô ít tiền sinh con. Căn nhà này, từ giờ thuộc về tôi và Lan.”

Lan – cô thư ký trẻ đứng phía sau – mỉm cười đắc thắng. Ngọc run rẩy xách vài bộ quần áo, từng bước rời khỏi ngôi nhà mà mình từng gắn bó suốt 5 năm hôn nhân. Thực sự cảnh cô nhìn thấy đã khiến cô quá đau đớn mất hết niềm tin vào người đàn ông cô từng thương yêu nhất trên đời. Thế nên thời khắc đó cô chỉ muốn chạy khỏi nơi đó thật nhanh…

Đêm đó, cô đi bộ dưới cơn mưa nặng hạt, bụng bầu nặng trĩu, đôi mắt sưng húp, lòng như vỡ vụn. Chỉ khi có cuộc điện thoại của 1 chị đồng nghiệp gọi đến, Ngọc mới bất giác tỉnh người…

Ba tháng sau. Minh và Lan sống trong căn biệt thự sang trọng. Anh ta tự hào vì có người tình trẻ đẹp, quên mất người vợ đang một mình sinh nở trong căn phòng trọ cũ kỹ.

Nhưng đời không như mơ. Một buổi sáng, Minh thức dậy không thấy Lan đâu. Két sắt mở toang, 5 tỷ bên trong không cánh mà bay – biến mất hoàn toàn. Gọi điện thì số đã bị khóa, cùng lúc đó Minh nhận được tin báo đối tác lớn rút vốn, hợp đồng sụp đổ.

Chỉ trong vòng một tuần, công ty phá sản, nợ chồng chất, Minh mất hết mọi thứ – tiền bạc, danh tiếng, bạn bè cũng quay lưng.

Giữa lúc tuyệt vọng, Minh nhớ đến Ngọc. Qua vài người bạn cũ của vợ anh ta lần mò đến khu nhà trọ ngoại thành. Căn phòng nhỏ ẩm thấp, nhưng trong đó vang lên tiếng trẻ con khóc yếu ớt. Ngọc đang bế đứa bé, gương mặt hốc hác nhưng ánh mắt lại bình yên.

Thấy Minh, cô đứng dậy, giọng điềm tĩnh lạ thường: “Anh đến đây làm gì?”. “Anh… anh xin lỗi. Anh biết mình sai rồi. Anh mất hết rồi, Ngọc ạ. Cho anh cơ hội, anh sẽ làm lại, anh sẽ lo cho mẹ con em.”

Ngọc nhìn anh thật lâu, đôi môi run nhẹ, nhưng giọng cô dứt khoát: “Anh lo cho ai? Anh có nhớ lúc tôi đau đớn, bụng bầu tám tháng bị đuổi ra khỏi nhà, ai lo cho tôi không?
Anh từng nói tôi luộm thuộm, quê mùa, không thơm tho đẹp đẽ như cô ta. Nhưng chính nhờ những lời sỉ nhục đó mà bây giờ mới biết tự đứng lên mà sống.”

Ngọc bế con quay vào trong, để lại Minh đứng ngoài hiên, ánh mắt trống rỗng. Minh ngồi sụp xuống, nước mắt hòa trong cơn mưa rào đầu mùa. Còn trong phòng, Ngọc nhìn con trai khẽ mỉm cười: “Con à, từ nay mẹ con mình chỉ cần sống tử tế, chẳng cần ai thương hại.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *