Posted in

Chỉ một phút rời mắt, mà mẹ m::ất con suốt 22 năm…”

Chợ quê sáng sớm đông nghẹt người, tiếng rao lẫn tiếng xe cộ inh ỏi. Lan – người mẹ trẻ mới 28t – dắt theo hai đứa con nhỏ: Bảo 4 tuổi và Vy 3 tuổi. Cô vừa bán mấy bó rau vừa tranh thủ mua ít gạo. Chỉ một thoáng quay lưng trả tiền, quay lại… Bảo đã biến mất. Lan hét lên, chạy khắp chợ: “Bảo ơi! Con đâu rồi, Bảo ơi!”. Tiếng gọi hòa lẫn trong dòng người đông đúc. Một vài người giúp tìm, công an cũng đến, nhưng vô vọng. Chỉ có chiếc dép nhỏ của Bảo rơi bên gốc cột điện — lấm lem và lạnh ngắt.

Một số người quen cũng nháo nhào đi kiếm con giúp Lan nhưng chẳng thấy bé Bảo đâu. Lan quỵ ngã giữa chợ. Lan thất thểu dắt bé vi về nhà, mẹ chồng ở trong nhà nhìn thấy thấp thoáng bóng con dâu liền quát: “Chị đi chợ gì mà giờ này mới vác mặt về hả? Đưa nhau đi ăn no quà rồi không buồn về nhà cơm nước cho bà già này ăn nữa hả?”.

Lan tiến vào trong nhà, nói trong nước mắt: “Mẹ.. mẹ ơi… thằng Bảo chạy… đi đâu mất… Con tìm cả chợ không thấy”. Mẹ chồng Lan ngồi bật dậy: “Chị nói cái gì? Thằng Bảo đi đâu? Chị mà làm mất cháu đích tôn của tôi thì chị không sống nổi ở cái nhà này đâu”. Suốt cả chiều rồi đêm ấy cả làng đổ xô đi tìm con giúp vợ chồng Lan nhưng chẳng thấy Bảo đâu. Ai cũng lắc đầu, xác định là mất tích rồi…

Ngày hôm sau mẹ chồng Lan lạnh lùng ném ánh nhìn như dao cắt về phía con dâu người như mất hồn vì đau đớn: “Làm mất cháu đích tôn, cô còn mặt mũi ở đây à?”. Chồng cô – Tuấn – không những không an ủi, mà còn mắng chửi: “Cút đi, đồ đàn bà vô dụng! Ngay cả con mình cũng không giữ nổi.” Lan ôm con gái 3 tuổi, quỳ gối khóc lóc, xin được ở lại chờ tin con. Nhưng bà mẹ chồng gằn giọng: “Mang con bé kia đi luôn, đừng để tôi thấy mặt hai mẹ con cô nữa.” Đêm mưa tầm tã, Lan bế con gái rời khỏi nhà trong nước mắt, chẳng biết đi đâu. Cô chỉ thề với lòng: “Dù phải sống thế nào, mẹ cũng sẽ tìm lại con.”

Thời gian trôi, Lan đã thành người phụ nữ 50t, mái tóc lấm tấm bạc, dáng người gầy gò.
Con gái của Lan là Vy giờ xinh đẹp, giỏi giang, sắp kết hôn với một chàng trai tốt tên Khánh. Ngày Vy báo tin cưới, Lan khóc: “Ông trời thương mẹ, cho con được hạnh phúc. Chỉ mong anh con ở đâu đó cũng đang bình yên.”. Cô không ngờ, chính đám cưới ấy lại là nơi định mệnh sắp mở lại vết thương 22 năm trước.

Ngày cưới, không khí tưng bừng, bạn bè chú rể đến chúc mừng rất đông. Bà Lan xúc động nhìn con gái trong váy cưới trắng, lòng rưng rưng. Giữa lúc đó, một chiếc xe sang dừng lại trước cổng, bước xuống là một người đàn ông trẻ, ăn mặc lịch lãm, khuôn mặt hiền nhưng ánh mắt trầm sâu. Khánh – chú rể – chạy ra đón: “Anh Bảo! Anh đến rồi, em cứ tưởng anh bận công tác không về kịp.”

Bà Lan thoáng giật mình. Cái tên ấy — “Bảo” — như một nhát dao cứa vào tim bà. Người đàn ông bước vào, mỉm cười bắt tay mọi người. Khi ánh mắt anh dừng lại ở bà Lan, anh bỗng sững người. Ánh nhìn của anh dao động, bối rối, rồi bất giác khẽ hỏi: “Cô… cô là…?”.Bà Lan cũng ngẩn người. Trong khoảnh khắc, tim bà đập mạnh — khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy… giống hệt người chồng cũ và đứa con trai năm xưa.

Bà run run hỏi lại: “Cháu… cháu tên gì? Bảo… có phải là tên thật của cháu không?”. Anh im lặng. Một người bạn đi cùng cười: “Tên thật đấy cô ạ, anh ấy bảo hồi nhỏ có cái tên đó ghi trong hồ sơ trẻ mồ côi, nên giữ lại làm kỷ niệm.” Bà Lan tái mặt, run rẩy bước lại gần: “Con… trên vai con có vết bớt hình giọt nước đúng không?”. Người đàn ông sững sờ, khẽ gật đầu.

Không ai kịp hiểu chuyện gì, chỉ thấy mẹ cô dâu òa khóc, quỳ xuống ôm lấy anh: “Bảo ơi! Con là con của mẹ! Mẹ đây con ơi!”. Cả hội trường im phăng phắc. Khánh chết lặng, Vy sững sờ nhìn người đàn ông mà mấy phút trước còn gọi là “anh Bảo giám đốc” — bạn thân của chồng mình — giờ lại hóa ra là anh trai ruột. Bảo run run, ngước nhìn bà Lan, nước mắt tràn ra: “Con… con luôn mơ thấy có ai đó gọi tên con như thế… Mẹ ơi… thật sự là mẹ sao?”

Bà Lan gật đầu, ôm con thật chặt giữa ánh mắt bàng hoàng của mọi người. Cô dâu Vy ngã quỵ xuống khóc nức nở. Cả hội trường im lặng, chỉ còn tiếng nức nở nghẹn ngào vang vọng: “Hai mươi hai năm… mẹ đã tìm con từng ngày… Ông trời ơi, sao trớ trêu đến vậy…”…

Buổi lễ cưới hôm ấy không diễn ra như dự định, nhưng nó mang lại một phép màu – một gia đình được đoàn tụ sau hai mươi hai năm ly biệt. Bà Lan ngồi giữa hai con, vừa cười vừa khóc. Bảo nhìn mẹ, nghẹn ngào: “Con đã tìm được mẹ rồi, cả đời này con sẽ không để mẹ phải khóc thêm nữa.”. Cuộc đời này, đôi khi, điều kỳ diệu vẫn đến — chỉ là muộn hơn ta mong đợi một chút.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *