Posted in

Cho con học online ngày mưa b//ão thì phát hiện tin nhắn: “Chiều nay đi làm về anh sang chở con đi chơi Trung thu luôn nhé” trong máy tính của chồng

Trời mưa bão, nước mưa tạt cả vào cửa sổ. Tôi vừa dỗ con ngủ trưa vừa tranh thủ mở máy tính để chuẩn bị cho con học online buổi chiều. Sáng cho con học điện thoại thấy màn hình nhỏ quá con khó nhìn, buổi chiều tôi sẽ cho con học máy tính của chồng. Máy của chồng để sẵn trên bàn, tôi bật lên, màn hình hiện một loạt tin nhắn còn chưa kịp thoát.

Mắt tôi dừng lại ở dòng chữ chói mắt:

“Chiều nay đi làm về anh sang chở con đi chơi Trung thu luôn nhé, mẹ con em đợi anh.”*

Tôi chết lặng. Tim đập dồn dập, đầu óc trống rỗng. “Mẹ con em”? Anh có thêm một gia đình khác? Câu hỏi ấy như sấm đánh bên tai.

Tôi run rẩy bấm mở cuộc trò chuyện. Hàng loạt tin nhắn hiện lên. Cô gái kia thường xuyên gửi hình một bé trai chừng 4 tuổi, gọi anh là “bố”. Anh thì nhắn lại đầy âu yếm: “Con giống anh y như đúc. Hôm nay nhớ ngoan, chiều bố ghé rồi ba bố con mình đi mua đèn ông sao.”

Tôi sững người, đôi bàn tay lạnh toát. Chồng tôi trước giờ nổi tiếng là người đàn ông ngoan hiền, yêu thương vợ con hết mực. Làm sao có thể xảy ra chuyện này được. Ngoài trời, cơn bão càng lúc càng dữ dội, mà trong lòng tôi, cơn bão còn dữ dội gấp ngàn lần.

Tôi cố gắng bình tĩnh để con học xong buổi học online. Tôi vẫn hi vọng những gì mình suy đoán không phải sự thật. Tối nay anh sẽ về đưa mẹ con tôi đi chơi Trung thu. Nhưng bất ngờ anh nhắn về:

  • Anh bận việc đột xuất, nay không về ăn cơm được, em cho con ngủ sớm nhé. Bảo con mưa bão không đi chơi Trung thu nữa, nguy hiểm.
  • Nhưng tạnh mưa rồi m. – Tôi nhắn lại…
  • Trời mưa bão còn mưa nhiều không chủ quan được. – Chồng tôi trả lời:

Tôi nhìn chằm chằm màn hình, bàn tay run run. Trực giác mách bảo rằng “việc bận” kia chính là cuộc hẹn mà tôi vừa thấy trong những dòng tin nhắn.

Không kìm được, tôi lần theo địa chỉ trong vài mẩu trò chuyện. Đêm Trung thu, phố xá sáng rực ánh đèn lồng, tôi lặng lẽ bước đến con phố nhỏ ven hồ. Và rồi… tim tôi như bị ai bóp nghẹt khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.

Anh – người chồng mà tôi tin tưởng suốt bao năm – đang tay trong tay với một người đàn bà khác. Bên cạnh họ, một đứa trẻ gọi anh là “bố” ríu rít, đôi mắt sáng ngời khi được anh cõng trên vai. Ba người họ, như một gia đình hoàn hảo, nắm tay nhau đi giữa dòng người rộn ràng tiếng cười nói.

Còn tôi, đứng lặng trong bóng tối, nghĩ đến con mình… đứa trẻ 7t đang lủi thủi ở nhà chờ bố, chẳng biết rằng người bố nó yêu thương đã dành niềm vui Trung thu cho một “gia đình khác”.

Nước mắt tôi trào ra, vừa đau đớn, vừa tủi hờn. Mọi cảm xúc giằng xéo trong lòng: muốn lao đến, muốn hét lên cho thiên hạ biết sự thật, muốn làm cho ra nhẽ. Nhưng rồi tôi lặng người. Đứng thêm một lát, tôi quay lưng bỏ đi.

Về đến nhà, thấy tôi con ào ra: “Mẹ ơi cho con đi chơi trung thu”. Tôi lau vội nước mắt, ôm con vào lòng, đưa nó ra phố. Dù bão tố có thế nào, con tôi vẫn phải có Trung thu. Tôi mua cho con chiếc đèn ông sao, dắt con đi giữa dòng người, cố nặn một nụ cười dù trong lòng tan nát.

Đêm ấy, tôi đã có câu trả lời cho cuộc hôn nhân của mình. Người đàn ông kia đã chọn xé rách mái ấm này, thì tôi sẽ không níu giữ. Chỉ có con là lý do duy nhất để tôi mạnh mẽ mà bước tiếp.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *