Ngày còn đi học, tôi và Hương thân nhau như chị em ruột. Có chuyện gì cũng chia sẻ, thậm chí từng thề thốt: “Sau này ai cưới thì người kia phải mừng thật xứng đáng, không được keo kiệt.” Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản, coi như một lời hứa để gắn kết tình bạn.
Bảy năm trước, Hương cưới. Khi ấy tôi vừa mới đi làm, lương ba cọc ba đồng, chưa đủ nuôi thân. Vậy mà vẫn giữ lời, tôi cắn răng đi vay mẹ 3 chỉ vàng để mừng cưới cho bạn. Cầm vàng đặt vào tay Hương, tôi còn đùa:
“Nhớ sau này đến lượt tớ, cậu phải mừng y chang đấy nhé!”
Hương cười tươi, ôm lấy tôi, chắc nịch:
“Yên tâm, hứa thì phải giữ lời!”
Thế mà hôm nay, đến lượt tôi cưới, Hương dẫn cả nhà chồng, con cái đủ năm người, ăn uống no say, rồi đặt lên bàn… một phong bì đúng 10 triệu.
Chưa dừng lại ở đó, Hương còn cười cợt, giọng điệu kênh kiệu:
“Ngày ấy cậu mừng tớ 3 chỉ vàng, lúc đó cũng chỉ hơn 9 triệu. Giờ tớ mừng lại tròn 10 triệu, thế là cậu vẫn lãi rồi nhé!”
Cả bàn ăn cười ồ, còn tôi thì sững lại. Ai chẳng biết giá vàng giờ đội lên gấp mấy lần, 3 chỉ vàng bây giờ đã thành cả gần 4 chục triệu. Ngày đó, tôi còn phải chạy vạy vay mượn, chỉ vì coi trọng lời hứa và coi bạn thân như ruột thịt. Còn bây giờ… nhận về một câu nói nhẹ như không, mà nhói tận tim.
Đang ngượng ngùng chưa biết nói sao, bất chợt bác trưởng họ bên cạnh cười khẩy, lên tiếng:
“Hương này, cháu tính nhẩm giỏi nhỉ. Nhưng cháu có biết bây giờ vàng bao nhiêu không? Ba chỉ hồi đó hơn 9 triệu, giờ đã gần 4 chục triệu rồi. Cháu mừng 10 triệu, thế hóa ra bạn thân cháu lỗ nặng à?”
Không khí xung quanh chùng xuống, nhiều người bắt đầu xì xào. Mặt Hương đỏ bừng, định cãi nhưng không nói được gì. Người chồng ngồi cạnh phải ho khan đánh trống lảng.
Tôi chỉ cười gượng, nói nhẹ: “Thôi, quà cưới thì quan trọng là tấm lòng.”
Nhưng trong lòng tôi nhói lên một sự hụt hẫng. Không phải vì số tiền, mà vì tình bạn từng thề sống chết, giờ lại trở thành một phép tính thiệt hơn.
Tiệc cưới hôm ấy, tôi vẫn tiếp tục cười với khách, nhưng khi ngoảnh lại, thấy Hương ngồi im, ánh mắt lúng túng, tôi bỗng thấy rõ ràng: có những thứ mất đi rồi, chẳng bao giờ mua lại được bằng vàng hay tiền bạc.

