Posted in

Nghi vợ giấu tr::ai khi thấy thứ này thò ra dưới gầm giư::ờng, chồng lật tung lên để rồi….

Cơn mưa rào ập xuống thành phố khiến không khí trong căn nhà cấp bốn càng thêm ẩm thấp, ngột ngạt. Hùng dắt chiếc xe máy cà tàng vào nhà, người ướt sũng. Mùi rượu nồng nặc phả ra từ hơi thở của anh.

Hai năm nay, kể từ khi công việc kinh doanh thua lỗ, gánh trên vai khoản nợ gần 2 tỷ đồng, Hùng biến thành một con người khác. Anh cộc cằn, hay say xỉn và luôn nghi ngờ mọi thứ. Đặc biệt là với Lan – vợ anh.

Lan vẫn xinh đẹp, mặn mà dù cuộc sống vất vả. Dạo gần đây, Hùng thấy vợ rất lạ. Cô thường xuyên lén lút nghe điện thoại, rồi khóa trái cửa phòng ngủ vào những khung giờ cố định trong ngày. Có hôm, Hùng thấy cô trở về nhà với mùi hương lạ – một mùi nồng nồng, hăng hắc mà anh chưa từng ngửi thấy, át đi cả mùi nước hoa rẻ tiền cô hay dùng.

Trong cơn say và sự tự ti của kẻ thất bại, Hùng mặc định: Lan có bồ. Chắc chắn cô ta chán cảnh nợ nần này rồi, cô ta đang tìm đường lui với một gã đàn ông nào đó giàu có hơn. Hôm nay, Hùng quyết định về sớm để “bắt tận tay”.

Căn nhà vắng lặng. Cửa phòng ngủ khép hờ. Hùng rón rén bước lại gần. Qua khe cửa, anh thấy Lan đang ngồi bệt dưới sàn, lưng quay ra cửa, miệng lẩm bẩm những lời gì đó nghe rất dịu dàng, tay cô đang vuốt ve thứ gì đó bên dưới gầm giường.

Hùng đạp mạnh cửa xông vào. “Rầm!”…

Lan giật bắn mình, mặt cắt không còn giọt máu. Cô vội vàng đứng dậy, lấy chân đá nhanh chiếc chăn xuống gầm giường như muốn che giấu điều gì đó: “Anh… sao anh về giờ này?” Lan lắp bắp, mồ hôi vã ra trên trán.

Hùng cười khẩy, mắt vằn lên những tia máu đỏ ngầu: “Về giờ này để xem cô diễn trò gì sau lưng tôi! Giấu cái gì dưới gầm giường? Thằng nào? Lôi cổ nó ra đây!”. “Không có ai cả! Anh say rồi, anh ra ngoài đi!” Lan lao đến đẩy ngực Hùng, nhưng sức cô làm sao lại được với một người đàn ông đang điên cuồng vì ghen tuông.

Hùng hất mạnh Lan ngã sõng soài xuống đất. Anh lao đến bên giường. Đôi mắt anh sầm lại khi nhìn thấy vật thể lấp ló sau mép chăn dưới gầm giường tối tăm. Đó là một ngón chân. Một ngón chân cái to bè, trắng bệch, bất động. Rõ ràng là chân của một gã đàn ông.

Máu nóng dồn lên não Hùng. Cơn điên loạn bùng phát. “Á à! Mày giấu trai trong nhà! Ngay dưới gầm giường tao nằm! Loại đàn bà lăng loàn!”. Hùng gào lên, anh cúi xuống, dùng hết sức bình sinh của một gã đàn ông đang tổn thương lòng tự trọng, nắm lấy thành giường và nhấc bổng nó lên. Anh muốn phơi bày gã gian phu kia, anh muốn giết chết cả hai.

Chiếc giường bật ngửa sang một bên. Toàn bộ bí mật dưới gầm giường phơi bày trước ánh đèn tuýp lạnh lẽo. Nhưng không có gã đàn ông nào cả. Không có gã nhân tình nào đang co ro sợ hãi. Hùng chết sững. Tay chân bủn rủn, anh lùi lại, suýt ngã ngửa.

Dưới gầm giường là một hình nhân bằng silicon kích thước như người thật. Nó là một mô hình nam giới, nhưng da dẻ trắng bệch, lạnh lẽo đến rợn người. Phần chân của mô hình chìa ra ngoài chính là thứ Hùng đã nhìn thấy. Nhưng điều kinh khủng hơn là những thứ nằm xung quanh mô hình đó.

La liệt những hộp phấn, cọ trang điểm, sáp, và những lọ dung dịch hóa chất có mùi hăng hắc – cái mùi “lạ” mà Hùng vẫn thường ngửi thấy trên người vợ. Bên cạnh đó là một cuốn sổ ghi chép chi chít chữ, tiêu đề ghi rõ: “Giáo trình kỹ thuật trang điểm và khôi phục khuôn mặt tử thi”.

Hùng đứng như trời trồng, hơi men bay biến đâu mất. Lan lúc này đã bò dậy, cô không khóc, chỉ cúi gằm mặt, giọng run rẩy nhưng cam chịu: “Anh nhìn thấy rồi đấy. Không có nhân tình nào cả.” Hùng lắp bắp, chỉ tay vào cái hình nhân đáng sợ: “Cái… cái quái gì đây? Em làm cái trò gì thế này?”

Lan gạt nước mắt, nhặt cuốn sổ lên, đưa cho Hùng. Kẹp bên trong cuốn sổ là một cuốn sổ tiết kiệm mang tên Hùng, với số dư hơn 500 triệu đồng.

“Em học nghề,” Lan nói, giọng nghẹn ngào. “Em học nghề trang điểm cho người đã mất. Người ta trả công rất cao, đặc biệt là những ca bị tai nạn cần khôi phục dung nhan. Em giấu anh, em mua mô hình này về để tập luyện những lúc anh vắng nhà. Em sợ anh biết sẽ ghê sợ em, sẽ nghĩ tay em bẩn…”

Hùng lật từng trang sổ. Những dòng ghi chú tỉ mỉ của vợ hiện ra: “Cách xử lý vết khâu trên da lạnh”, “Cách phối màu kem nền cho người mất vì bệnh gan”, “Ca ngày 15/5: Được bo thêm 2 triệu vì giúp người mất trông như đang ngủ”…

Cuối cuốn sổ, Lan ghi một dòng chữ nhỏ: “Cố gắng thêm 1 năm nữa, sẽ trả hết nợ cho chồng. Mong anh ấy bớt cau có, bớt uống rượu, mình muốn thấy anh ấy cười như ngày xưa.”

Trái tim Hùng như bị ai đó bóp nghẹt, vỡ tan tành.

Hóa ra, cái mùi “lạ” trên người cô là mùi hóa chất bảo quản thi hài. Hóa ra, cô khóa cửa là để tập luyện trên cái mô hình đáng sợ này. Hóa ra, cô chịu đựng sự lạnh lẽo của nhà xác, sự ám ảnh của cái chết, chỉ để đổi lấy sự sống cho anh, để kéo anh ra khỏi vũng bùn nợ nần.

Trong khi anh say xỉn, chửi bới, nghi ngờ cô ngoại tình, thì cô đang dùng đôi bàn tay nhỏ bé của mình để vuốt ve những khuôn mặt lạnh giá của người chết, nuốt nước mắt kiếm từng đồng trả nợ thay anh. Cái “ngón chân” dưới gầm giường không phải là bằng chứng của sự phản bội, mà là tượng đài của sự hy sinh vĩ đại.

Hùng nhìn đôi bàn tay của Lan. Đôi bàn tay ngày xưa mềm mại, giờ khô ráp, ám mùi hóa chất, móng tay cắt cụt để tiện làm việc. “Trời ơi…” Hùng thốt lên một tiếng đau đớn, rồi quỵ xuống. Anh ôm lấy cái hình nhân silicon lạnh ngắt kia rồi gục đầu vào chân vợ, khóc nấc lên như một đứa trẻ.

“Anh xin lỗi! Anh là thằng tồi! Anh xin lỗi vợ!”….

Tiếng khóc của người đàn ông vang vọng trong căn phòng nhỏ, át cả tiếng mưa rơi ngoài trời. Đêm đó, Hùng đã ôm chặt vợ mình, không dám buông tay, như sợ cô ấy sẽ tan biến mất. Anh hiểu rằng, dù anh có kiếm được cả tỷ bạc, cũng không bao giờ mua được người phụ nữ đang nằm trong vòng tay mình lúc này.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *