Posted in

“M:ày ra khỏi nhà này thì sống được mấy ngày?”

Chồng tôi – Hải – vốn là người đàn ông điềm đạm, có học, làm trưởng phòng kinh doanh. Tôi từng tin mình là người phụ nữ may mắn nhất. Chúng tôi yêu nhau 3 năm, cưới 2 năm, rồi mới có tin vui. Nhưng đúng lúc tôi nghĩ hạnh phúc đang tới, thì sự thật đập thẳng vào mặt tôi: Hải ngoại tình cùng lúc với ba người phụ nữ.

Một cô kế toán trẻ trong công ty. Một khách hàng cũ, đã có chồng. Và một cô sinh viên mà anh ta bao nuôi kín tiếng suốt nửa năm. Tôi phát hiện ra tất cả khi vô tình cầm điện thoại của chồng và anh ta đã nói về tôi với một trong những người tình: “Vợ anh mang bầu mà cứ như ăn mày.”
“Anh chịu đựng giỏi thật, chứ em thì bỏ từ lâu rồi.”

Tôi run rẩy, nước mắt trào ra. Khi tôi đối chất, Hải lạnh lùng như người xa lạ: “Đấy là chuyện bình thường thôi có gì mà cô phải gào thét khóc lóc thế. Cô đang có bầu, tôi không muốn làm lớn chuyện. Cô chấp nhận thì sống tiếp không chấp nhận được thì ly hôn. Tôi lấy đâu chẳng được vợ”.

Tôi nói: “Được. Tôi ly hôn.”

Tối hôm ấy, tôi về nhà mẹ chồng. Tôi vẫn nhớ rõ cái nhìn khinh khỉnh của bà. Bà chống nạnh, hất hàm, giọng rít qua kẽ răng: “Mày giỏi thì ly hôn đi! Thử xem mày ra khỏi cái nhà này thì sống được mấy ngày? Con tao chả có lỗi gì cả, đàn ông ai chẳng vậy. Còn mày – không biết nhịn, không biết giữ chồng, thì đáng bị bỏ.”

Tôi ôm bụng, đứng chôn chân, nước mắt chảy như mưa. Bà tiến lại, quát lớn: “Cút ra khỏi nhà tao. Đừng có đứng ở đây khóc lóc làm ô uế cái nhà này!”. Rồi bà hất vai tôi, mạnh đến nỗi tôi suýt ngã. Nếu không có người giúp việc kịp đỡ, có lẽ đứa bé trong bụng tôi đã không giữ nổi.

Tôi không nói thêm lời nào. Tôi chỉ quay đi, xách cái túi nhỏ, bước ra cổng giữa đêm tối. Không ai níu, không ai gọi. Người ta đuổi tôi ra như đuổi một cái bóng thừa trong căn nhà họ.

Tôi thuê một phòng trọ nhỏ, sống bằng tiền tiết kiệm ít ỏi. Lúc sinh, không có chồng, không có người thân, tôi tự mình vào viện, tự ký giấy mổ. Đứa bé – bé Na – ra đời trong nước mắt. Tôi đặt tên con là An Nhiên, mong con cả đời được bình yên hơn mẹ.

Tôi bắt đầu lại. Ngày bán hàng online, tối dạy học thêm, vừa làm mẹ, vừa làm người đàn ông trong nhà. Có những đêm con sốt, tôi bế con tới viện, đứng ngoài phòng cấp cứu run bần bật, vừa thương vừa tủi. Nhưng rồi, thời gian dạy tôi rằng: nước mắt không nuôi nổi đứa trẻ.

Ba năm sau, tôi đã có công việc ổn định trong một công ty thời trang, tự mở một cửa hàng nhỏ.
Năm thứ năm, thương hiệu của tôi được báo chí nhắc đến. Người ta gọi tôi là “người phụ nữ tự thân lập nghiệp sau ly hôn”, còn tôi chỉ biết mỉm cười. Tôi chưa từng quên đêm mưa ấy – khi bị đuổi ra khỏi nhà như một kẻ không tên.

Một ngày, tôi nhận được điện thoại lạ. Đầu dây bên kia run run: “Cô… cô Minh Anh phải không? Tôi là hàng xóm nhà mẹ chồng cô. Bà bị đột quỵ, giờ không ai chăm.” Tôi im lặng. Rồi tôi nghe tiếng con gái nhỏ hỏi: “Mẹ ơi, sao mẹ buồn thế?”

Tôi nhìn con – đôi mắt nó sáng, hiền, giống tôi. Tôi vuốt tóc con, khẽ nói: “Không sao đâu, con gái. Mẹ chỉ sắp gặp lại một người… đã quên mẹ từ lâu.”

Chiều hôm ấy, tôi đưa con về. Cổng nhà cũ rỉ sét, tường bong tróc, trong sân chỉ còn tiếng gió lùa. Mẹ chồng tôi nằm trên giường, gầy gò, một bên người liệt, mắt mờ. Khi thấy tôi, bà sững lại. Rồi khóe môi run run: “Mày… là Minh Anh?”

Tôi gật đầu, kéo con tới gần. “Cháu chào bà.” – bé Na lí nhí, lễ phép. Ánh mắt bà rưng rưng, rơi nước mắt. “Tao… xin lỗi. Tao tưởng mày không sống nổi… Tao sai rồi.” Tôi nhìn quanh nhà – chẳng còn hào nhoáng như trước. Hải – người chồng cũ – cũng có mặt, râu ria xồm xoàm, ánh mắt mệt mỏi. Anh cúi đầu:

“Anh… xin lỗi. Bây giờ anh trắng tay rồi. Họ lừa hết rồi. Anh muốn… quay lại. Cho con mình có cha.” Cả căn phòng chìm trong im lặng. Mẹ chồng nắm tay tôi, run rẩy: “Minh Anh, nếu con tha cho nó, mẹ mang ơn con cả đời.”

Tôi nhìn họ – hai con người từng đuổi tôi ra khỏi cửa, từng khiến tôi phải sinh con một mình. Tôi khẽ cười, giọng bình thản nhưng lạnh đến gai người: “Năm năm trước, mẹ đuổi tôi ra khỏi nhà, nói tôi không sống nổi. Giờ thì, tôi sống – còn căn nhà này… có còn giống nhà nữa đâu?”

Rồi tôi quay sang Hải, ánh mắt thẳng thắn:
“Anh nói muốn quay lại à?
Ngày tôi sinh con, anh ở đâu?
Ngày con sốt, anh ở đâu?
Anh để tôi sống một mình suốt năm năm, giờ anh nghèo mới nhớ ra mình có vợ có con sao?”

Anh cúi gằm mặt. Mẹ anh nấc lên: “Minh Anh… mẹ xin con, đừng nói nữa.” Tôi cầm tay con, khẽ đáp: “Con sẽ không nói nữa đâu, vì con không hận. Con chỉ muốn mẹ biết, người bị đuổi năm đó… đã không chết, mà còn sống tốt hơn bao giờ hết.”

Tôi quay lưng bước ra. Phía sau, tiếng Hải gọi tên tôi giữa tiếng khóc của mẹ anh. Nhưng tôi không dừng lại. Cánh cửa gỗ khép lại, như dấu chấm hết cho một cuộc đời cũ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *