Chiều thứ Bảy, gia đình chồng Lan quyết định đi ăn nhà hàng để “đổi gió”. Cả nhà ai nấy đều háo hức. Mẹ chồng Lan cười nói rộn ràng: Hôm nay mát trời cả nhà đi ăn nhà hàng. Con trai mới lấy lương phải gọi toàn món ngon!
Lan vừa cho con bú, vừa khẽ nói: – Mẹ ơi, hay cho con với bé đi cùng cho vui nhé, thằng Bi cũng hơn một tuổi rồi. Chưa kịp dứt lời, chồng cô – Dũng – đã cau mày:
– Ở nhà đi. Con còn nhỏ, đi ra ngoài phiền lắm. Cô cứ ở nhà trông con, tôi đưa bố mẹ và mấy đứa em đi thôi.
Lan sững lại, cố giữ giọng nhỏ nhẹ:
– Nhưng em cũng muốn đi cùng. Em ở nhà quanh năm rồi…
– Cô không hiểu à? – Dũng gắt. – Tôi muốn cả nhà ăn uống thoải mái. Cô ở nhà là tốt nhất.
Câu nói ấy khiến tim Lan chùng xuống. Mẹ chồng ngồi bên phụ họa:
– Đúng đó, đàn bà con gái đẻ luộm thà luộm thuộm đầu bù tóc rối. Cứ ở nhà ai lại bế con nhỏ đi lung tung, xấu mặt nhà tôi.
Lan mím môi, nuốt nước mắt. Khi xe của cả nhà rời cổng, tiếng cười nói vang vọng, hòa cùng tiếng nổ máy xa dần. Chỉ còn lại Lan, thằng Bi và căn nhà rộng lạnh.
Cô ngồi thụp xuống sofa, ôm con, nước mắt lặng lẽ rơi. 1 năm qua ở nhà chồng, cô chẳng khác gì người giúp việc không lương. Còn chồng – người từng nắm tay cô thề nguyện yêu thương – giờ coi cô như cái bóng. Lan nhìn con, khẽ thì thầm:
– Mẹ không sao đâu, Bi à. Chúng ta vẫn còn nhau mà.
Lan hít một hơi thật sâu, đặt con xuống giường, nhìn quanh căn nhà lạnh tanh. Rồi như có một nguồn năng lượng mới dâng lên, cô đứng dậy, mở tủ quần áo.
Chiếc váy lụa màu kem – thứ cô từng mua trước khi sinh con, chưa một lần mặc – được lấy ra. Cô trang điểm nhẹ nhàng, tô son đỏ, chải lại mái tóc dài đã lâu không chăm. Khi mọi thứ hoàn tất, trong gương là một người phụ nữ khác: dịu dàng, tự tin và rạng rỡ.
Cô gọi điện cho mẹ ruột: – Mẹ ơi, bố mẹ có bận không? Bố mẹ đi ăn cùng con và bé Bi nhé. Con mời. Bên kia, giọng mẹ cô ngạc nhiên: – Sao con lại muốn đi ăn hôm nay? Lan mỉm cười: – Vì hôm nay… con muốn sống cho mình.
Nhà hàng “Sông Xanh” chiều nay đông kín khách. Gia đình chồng Lan đã ngồi một bàn lớn giữa sảnh. Mẹ chồng hớn hở, vừa ăn vừa nói:
– Cuối năm bắt con vợ con chửa đẻ tiếp để sinh thằng cu đi. Mẹ đi xem thầy bảo sang năm mà có thằng cu là nhà mình có lộc lớn đấy. Nó mà không đẻ được thằng cu thì xác định ra khỏi nhà mình. Con dâu nhà người ta lúc nào nhìn cũng mơn mởn, ăn mặc thời trang quay sang nhìn con dâu nhà mình đầu bù tóc rối mà phát ói…
Cả bàn bật cười.
Nhưng tiếng cười ấy nhanh chóng im bặt khi cửa nhà hàng mở ra. Một người phụ nữ trẻ bước vào, tay bế đứa bé kháu khỉnh, theo sau là cặp vợ chồng lớn tuổi trông hiền lành.
Lan xuất hiện. Cô mặc chiếc váy lụa ôm nhẹ, tóc buông mềm, môi đỏ tươi. Dáng cô thẳng, ánh mắt bình thản, khiến tất cả mọi người trong sảnh phải ngoái nhìn. Nhân viên nhà hàng lịch sự tiến lại: – Chào cô, cô đặt bàn cho bốn người phải không ạ? Bàn bên cửa sổ đã sẵn sàng.
Lan mỉm cười cảm ơn, đi qua bàn nhà chồng. Dũng chết lặng. Anh chưa bao giờ nghĩ vợ mình – người quanh năm chỉ mặc đồ cũ, tóc buộc vội, mặt nhợt nhạt vì thức đêm trông con – lại có thể rạng rỡ đến vậy. Ánh mắt những người đàn ông khác trong nhà hàng đều vô thức hướng về Lan, khiến anh thấy nóng bừng mặt.
Mẹ chồng nheo mắt, thốt lên:
– Lan… con làm gì ở đây?
Lan quay lại, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định:
– Con đi ăn tối, mẹ ạ. Cũng như mọi người thôi. Con mời bố mẹ đẻ và đưa Bi đi cùng.
Không khí bàn bên lập tức căng ra như dây đàn. Mấy cô em chồng nhìn nhau lúng túng. Lan đặt con ngồi ghế, khẽ chỉnh lại áo, rồi mỉm cười với cả bàn nhà chồng: – À, con cũng muốn báo một chuyện. Từ tuần sau, con sẽ gửi Bi cho ông bà ngoại chăm giúp. Con xin đi làm lại rồi.
Dũng nhíu mày:
– Làm? Cô thì làm được gì? Ở nhà trông con cho tốt đã là may.
Lan ngẩng cao đầu:
– Em tốt nghiệp đại học, từng làm kế toán 5 năm trước khi nghỉ sinh. Em đã được công ty cũ gọi lại, mức lương 20 triệu và có thể tăng thêm nữa. Con cũng đến tuổi có thể gửi rồi. Em không muốn tiếp tục sống phụ thuộc và bị khinh thường nữa.
Câu nói ấy khiến mẹ chồng sững người. Mấy người khách ngồi gần đó lén nhìn, gật gù cảm phục. Lan tiếp lời, giọng chậm rãi mà sắc lạnh:
– Con biết, từ ngày về làm dâu, mọi người coi con là “đồ ăn bám”, “con vợ không ra gì”. Nhưng hôm nay, con muốn nói rõ: con không còn là Lan cam chịu ngày xưa nữa. Con sẽ sống vì mình, vì con trai con – không để ai coi thường thêm một lần nào.
Không gian lặng đi vài giây. Rồi, như một cơn “sét đánh” vô hình, từng ánh mắt trong nhà hàng đều đổ dồn về bàn của họ. Mẹ chồng cúi đầu, không nói gì. Dũng cũng chỉ biết ngồi im, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
Lan khẽ bế Bi lên, hôn vào trán con, nói dịu dàng:
– Con chào ông bà, chào bố nhé. Mẹ con mình sang bên kia ăn cơm thôi.
Cô quay lưng đi, váy khẽ lay trong gió điều hòa, mùi nước hoa nhẹ phảng phất. Dáng cô uyển chuyển, tự tin – khác hẳn người phụ nữ lam lũ từng bị bỏ lại ở nhà.

