Posted in

1 mình con dâu b::ầu 8 tháng nấu 3 mâm cỗ lúc mệt đi nghỉ, lúc ăn chỉ được nhà chồng phần miếng th:ịt mỡ dính bì đầy lô:ng

Căn nhà chồng tôi hôm ấy rộn ràng tiếng nói cười. Anh em nhà chồng từ khắp nơi báo tin sẽ tụ họp ăn trưa — vừa để mừng bố mẹ sức khỏe, vừa để bàn chuyện xây lại căn nhà cũ. Duy chỉ có tôi, đứa con dâu bầu tám tháng, là người phải lo liệu mọi thứ.

Từ sáng sớm, tôi đã thức dậy, chân sưng phù, tay run, vừa vịn tường vừa đi chợ. Ba mâm cỗ cho hơn chục người, nào gà luộc, thịt kho, canh bóng, xôi gấc, nem rán… Tôi cố gắng làm chu đáo, vì từ ngày mang bầu, mẹ chồng hay bóng gió: “Có chửa mà ăn bám, không làm được việc gì ra hồn. Sau này nuôi con kiểu gì?”

Tôi không dám cãi. Tôi chỉ biết im lặng. Đến gần trưa, lưng tôi đau nhức như có ai lấy dao khía, mồ hôi túa ra, chân run bủn rủn. Cỗ nấu xong, tôi bày biện gọn gàng rồi lên phòng nằm nghỉ một lát. “Chỉ vài phút thôi,” tôi nghĩ, “rồi mình xuống dọn mâm.”. Nhưng cơn mệt ập đến như sóng. Tôi thiếp đi.

Khi mở mắt, ánh nắng đã chếch qua khung cửa. Tiếng bát đũa loảng xoảng, tiếng nói cười dưới nhà rộn ràng. Tôi vội vàng bước xuống, bụng nặng trĩu, tay ôm lưng.

Trên mâm, chỉ còn vài miếng thịt mỡ bì dính đầy lông, một chén nước canh nguội ngắt và đống bát đũa chỏng chơ. Cả nhà ngồi lưng chừng trong phòng khách, vừa ăn tráng miệng vừa kể chuyện rôm rả. Không ai ngoảnh lại nhìn tôi.

Tôi nhìn mâm cơm ức nghẹn nói trong nước mắt: “Con nấu 3 mâm cỗ toàn đồ ăn ngon mà sao mọi người nỡ để lại cho con mấy miếng thịt mỡ bì đầy lông thế này. Mẹ cũng biết con không ăn được thịt mỡ mà”.

Mẹ chồng liếc sang, giọng đanh như thép: “Giờ ăn còn không biết đường xuống ăn, giờ mới mò xuống kêu ca nỗi gì. Chị đừng tưởng về nhà này làm vương làm tướng. Ăn nhanh rồi rửa bát đũa đi.”

Tôi đứng chết lặng, đôi chân như cắm chặt xuống nền gạch. Cơn đói cồn cào, đứa bé trong bụng đạp liên hồi. Tôi ngồi xuống bên mâm, nhìn đĩa thịt mỡ lạnh tanh, nước mắt chảy xuống không ngừng.

Tôi chỉ muốn ăn một miếng cơm, chỉ một miếng thôi, để con không bị đói. Nhưng cổ họng nghẹn lại, không nuốt nổi. Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo – cuộc gọi Zalo của bố. Tôi quệt nước mắt, cố mỉm cười: “Con đang ăn cơm, bố ạ.”

Nhưng hình ảnh trên màn hình — mâm cơm toàn bát đũa bẩn chỉ còn vài miếng thịt mỡ bì dính lông, và gương mặt tôi sưng đỏ, nước mắt lăn dài — đã nói hết.

Bố tôi im lặng mấy giây, rồi giọng run run: “Con… đây là… nhà người ta đối xử với con thế này à?”. Tôi lúng túng:“Không sao đâu bố, con chỉ xuống muộn một chút…”

Ông cắt lời, giọng gằn lại: “Con ngồi yên đó.”

Mười lăm phút sau, tiếng xe máy vang ngoài cổng. Cửa bật mở, bố tôi – người đàn ông tóc đã bạc nửa đầu – bước vào, ánh mắt đỏ rực.

Mẹ chồng tôi hốt hoảng: “Ơ, bác đến chơi à? Sao không báo trước…”

Bố tôi không đáp, chỉ đi thẳng vào nhà bếp. Ông nhìn mâm cơm, rồi nhìn tôi – bụng to, tay còn run. Giọng ông nghẹn lại: “Con tôi đang mang cháu của bà mà phải ăn thế này sao?”

Ông quay sang phía bàn khách, nơi chồng tôi đang cúi đầu im lặng: “Anh là chồng nó à? Là đàn ông mà để vợ mang bầu tám tháng nấu cỗ, rồi để cả nhà ăn hết, không chừa nổi một bát cơm?”

Không ai dám nói gì. Căn nhà im phăng phắc. Chỉ nghe tiếng gió thổi qua song cửa. Mẹ chồng toan lên tiếng: “Ông nói thế là sao? Con gái ông về đây là phận làm dâu—”

“Phận làm dâu chứ không phải làm nô lệ!” – bố tôi gắt, giọng như sấm. – “Nếu các người không coi trọng nó, thì tôi mang con tôi về.”

Rồi ông quay sang tôi, dịu lại, giọng nghẹn ngào: “Về thôi con. Đủ rồi.”

Tôi bật khóc. Bao nhiêu tháng chịu đựng, bao nhiêu lần nuốt nước mắt, giờ vỡ òa. Tôi gật đầu. Bố dìu tôi ra cửa, mặc cho mẹ chồng đứng trân trối, chồng tôi lặng câm không dám giữ.

Ra đến cổng, ông nói nhỏ, bàn tay chai sạn xoa nhẹ lên vai tôi: “Đừng khóc. Con không sai. Sai là họ – những người quên mất rằng con dâu cũng là con người, cũng biết đau, biết mệt.”. Gió thổi tung mái tóc, tôi nhìn lại căn nhà sau lưng – nơi từng là giấc mơ hạnh phúc của tôi, giờ chỉ còn là nỗi ám ảnh.

Tôi hít sâu, siết chặt tay bố: “Bố ơi, con về.”

Về đến nhà, mẹ tôi ôm chầm lấy tôi. Bà nấu ngay bát cháo nóng, đỡ tôi ngồi ăn từng thìa. Nước mắt rơi xuống, hòa vào vị mặn của cháo, nhưng trong lòng tôi bỗng thấy nhẹ nhõm lạ.

Tôi biết, từ giây phút ấy, đứa con trong bụng tôi sẽ được lớn lên trong yêu thương – không phải giữa một ngôi nhà có tiếng người, mà không có tình người.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *