Posted in

Bạn gái cũ của chú rể mang bụng b::ầu đến xin nhường chồng, chỉ ghé tai cô gái mang b:::ầu nói đúng 1 câu

Buổi sáng hôm ấy, biệt thự nhà họ Trần rực rỡ ánh hoa. Cô dâu Vy trong chiếc váy trắng tinh khôi, nụ cười dịu dàng khiến ai nhìn cũng xuýt xoa. Chú rể Phong – con trai độc nhất của gia tộc nổi tiếng trong giới bất động sản – bảnh bao, tự tin nắm tay vợ bước vào lễ đường.

Đám cưới toàn khách khứa toàn doanh nhân và người có máu mặt.Tất cả đều trầm trồ: “Đúng là cặp đôi vàng.” Nhưng chưa ai biết, chỉ 5 phút sau khi lễ cưới bắt đầu, một sự kiện động trời xảy ra – khiến cả hôn trường lặng đi.

Cánh cửa lớn bật mở. Một cô gái trẻ trong chiếc váy nhăn nhúm bước vào. Khuôn mặt xanh xao, đôi mắt sưng đỏ, và cái bụng nhô rõ rệt dưới lớp áo rộng. Tiếng xì xào vang khắp nơi.
– Ai thế nhỉ?
– Hình như là… bạn gái cũ của chú rể!

Phong sững người, mặt tái dại. Vy vẫn bình thản, chỉ khẽ nghiêng đầu nhìn. Cô gái ấy tên Trang – người yêu cũ của Phong. Họ chia tay 6 tháng trước. Không ai biết lý do, chỉ nghe đồn “gia đình Phong không chấp nhận cô vì xuất thân nghèo.”

Trang đứng giữa sảnh cưới, giọng run run nhưng rõ ràng: – Tôi xin lỗi vì đã làm gián đoạn buổi lễ… nhưng… tôi đang mang thai con của anh Phong.

Không khí chết lặng.Tiếng muỗng rơi xuống ly vang lên khô khốc. Bà mẹ chồng tương lai mặt tái mét, khách khứa nhìn nhau xì xào. Còn Vy – cô dâu – chỉ khẽ mỉm cười. Vy bước xuống từ sân khấu, nhẹ nhàng tiến lại gần Trang. Không giận dữ, không hốt hoảng – chỉ là ánh mắt bình tĩnh đến lạnh người. Cô dừng trước mặt Trang, dịu dàng nói:
– Em ngồi đi, chắc em mệt lắm. Ai cũng là phụ nữ, chị hiểu mà.

Lời nói của Vy khiến đám đông ồ lên – người khen cô điềm tĩnh, người lại thầm nghĩ: “Cô ta giả vờ thôi, kiểu gì lát nữa cũng làm ầm lên.” Vy rót ly nước, đặt trước mặt Trang, rồi khẽ cúi xuống, ghé tai cô gái mang bầu nói nhỏ, chậm rãi từng chữ:
– Em có chắc là con của anh ấy không?

Trang ngẩng phắt lên, mặt biến sắc. Không ai nghe rõ câu nói ấy, chỉ thấy môi Vy khẽ mấp máy, còn Trang thì run rẩy, mắt mở to, toàn thân cứng đờ. Cả sảnh bắt đầu xôn xao.
Vy vẫn cười, quay lại nhìn mọi người:
– Xin lỗi mọi người, có lẽ hôm nay chúng tôi nên dừng lại một chút để làm rõ vài chuyện.

Phong đứng như trời trồng. Trang lắp bắp:
– Anh… anh nói đi, đứa bé là của anh mà, đúng không?
– Anh… – Phong ấp úng, mắt đảo liên tục, mồ hôi túa ra. – Trang… em đừng làm anh khó xử…

Vy quay sang, nụ cười vẫn nguyên trên môi nhưng giọng sắc như dao:
– Khó xử à? Em thì thấy anh nên nói thật. Vì em biết rõ đứa bé đó không phải của anh.

Trang sững người.
Môi cô run rẩy. Mắt trợn lên nhìn Vy – như thể vừa bị bóc trần một bí mật cô cố giấu đến chết.

Vy mỉm cười, đứng thẳng người, giọng bình thản mà lạnh lùng:
– Mọi người đừng hiểu lầm. Tôi không phủ nhận chuyện trước đây anh Phong từng quen cô ấy. Nhưng tôi tin chồng mình – và tôi cũng tin chính cô ấy biết rõ đứa trẻ này là của ai.

Một tiếng “ồ” lớn hơn vang lên. Mọi ánh nhìn đổ dồn về Trang. Cô ta lắp bắp:
– Cô… cô nói gì vậy? Tôi… tôi…

Vy cắt ngang, giọng rành rọt:
– Tôi chỉ hỏi một câu đơn giản thôi. Còn nếu cô thấy sợ, nghĩa là trong lòng cô biết rõ hơn ai hết.

Phong hoang mang nhìn hai người phụ nữ đối diện nhau. Anh định mở miệng, nhưng Vy quay sang, nói thẳng:
– Anh không cần nói gì cả. Hôm nay, em để cô ấy đến đây, vì muốn anh tự nhìn lại quá khứ của mình.
– Em… em biết cô ta đến à? – Phong lắp bắp.

Vy nhìn anh, ánh mắt lạnh tanh: – Tất nhiên. Từ lúc cô ấy gửi tin nhắn “muốn trả anh lại cho em”, em đã biết đây là một vở kịch. Em chỉ tò mò xem, cô ấy dám diễn đến đâu. Câu nói khiến cả khán phòng như nổ tung.

Trang gào lên:
– Cô đừng nói bậy! Tôi yêu anh Phong, tôi không có lý do gì để bịa đặt!
Vy vẫn bình thản:
– Yêu đến mức qua lại với một người đàn ông khác chỉ vài tuần sau khi chia tay anh ấy à? Hay yêu đến mức không biết cha đứa bé là ai nên phải tìm người giàu nhất để gán tên?

Tiếng bàn ghế xê dịch, vài người khách đứng dậy. Bà mẹ Phong sốc đến run tay, còn Phong chỉ biết cúi đầu, mồ hôi túa ra như tắm. Trang lùi lại, mặt tái mét.
– Cô… cô điều tra tôi à?

Vy mỉm cười: – Không cần. Tin đồn tự nó tìm đến người cần nghe. Nhưng em nói cho chị biết: em không cần hạ nhục chị. Chị tự làm điều đó rồi.
Trang bật khóc, ôm mặt, bụng run lên từng chập. Cô lảo đảo, giọng nghẹn ngào:
– Tôi… tôi chỉ muốn đòi lại công bằng… Anh ấy bỏ tôi vì mẹ anh ấy không chấp nhận… Tôi không cố ý…

Vy nhìn cô, ánh mắt dịu đi thoáng chốc: – Nếu cô nói thật, cô đã chọn cách im lặng để giữ thể diện cho chính mình. Còn việc cô đến đây, là vì chị muốn hủy hoại, chứ không phải vì tình yêu.

Câu nói ấy như một cú đâm chí mạng. Trang ngã khuỵu xuống sàn, khóc nức nở. Vy quay sang Phong: – Anh, em chỉ hỏi một lần. Anh có dám thừa nhận mình đã từng khiến cô ta tổn thương không?

Phong im lặng. Sự im lặng ấy nói lên tất cả. Vy khẽ cười, nước mắt lăn dài nhưng giọng vẫn vững vàng:
– Tốt lắm. Thế thì hôm nay, tôi cũng dừng ở đây. Một người đàn ông không đủ can đảm để bảo vệ người cũ, và cũng không đủ chính trực để bảo vệ vợ tương lai… thì chẳng xứng đáng với ai cả.

Cô tháo nhẫn cưới, đặt vào tay anh: – Cảm ơn anh vì buổi lễ lãng mạn này. Nó giúp tôi nhận ra mình nên rời đi trước khi quá muộn.
Rồi cô quay lưng bước ra khỏi hội trường – dáng người mảnh khảnh nhưng kiêu hãnh. Không ai dám ngăn. Chỉ có tiếng váy cưới sột soạt hòa trong tiếng xì xào hoang mang.

Một tuần sau, mạng xã hội bùng nổ với đoạn clip “Cô dâu bình tĩnh nhất lịch sử – hủy cưới chỉ bằng một câu nói”. Câu nói đó – “Chị có chắc là con anh ấy không?” – trở thành trào lưu, lan truyền chóng mặt.

Người ta gọi Vy là “cô dâu bản lĩnh”, kẻ lại nói cô “độc miệng”. Nhưng chẳng ai biết, cô chỉ chọn tự trọng thay vì thương hại. Ba tháng sau. Vy mở cửa hàng riêng, sống cuộc sống mới bình yên. Một hôm, cô nhận được phong thư không đề tên. Bên trong là tờ giấy viết nguệch ngoạc:
“Đứa bé không phải con anh ta. Cảm ơn cô vì đã cho tôi soi lại chính mình.”
– Trang.

Vy gấp thư lại, khẽ mỉm cười. Ngoài trời, nắng rực rỡ – thứ nắng sau cơn giông. Cô thì thầm: – Đôi khi, chỉ một câu hỏi thôi… cũng đủ để mọi dối trá sụp đổ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *