Đêm tân hôn, khi mọi cô dâu đều ngập tràn hạnh phúc, thì tôi lại ngồi một mình trong căn phòng tân hôn lộng lẫy, nghe tiếng đồng hồ tích tắc như dao cứa vào tim. Bên ngoài trời mưa rả rích, từng giọt đập vào khung cửa sổ lạnh ngắt.
Tuấn, chồng tôi, nói là “ra ngoài có việc gấp với đối tác”. Tôi gật đầu, cố mỉm cười, dù trong lòng đã dậy sóng. Không cần ai nói, tôi biết anh đang ở đâu, với ai. Tin nhắn từ một người bạn thân vừa gửi đến: “Hà ơi, tớ vừa thấy Tuấn ở nhà nghỉ Hoa Mai. Đi với con Vy – người yêu cũ của anh ấy đấy.”
Tôi chết lặng. Mọi thứ như sụp đổ ngay trong đêm đầu tiên của cuộc hôn nhân. Tôi đã yêu anh suốt ba năm, tin rằng chỉ cần cưới, mọi tổn thương cũ sẽ qua. Nhưng hóa ra, tôi đã lầm.
Tôi muốn gào lên, muốn lao đến để làm sáng tỏ mọi chuyện, nhưng bàn tay đặt lên bụng ngăn lại. Trong tôi, một sinh linh bé nhỏ đang hình thành. Tôi không được phép yếu đuối. Tôi phải giữ vững, không phải vì anh, mà vì con tôi.
Những tháng ngày sau đó, tôi hóa thân thành một người vợ hoàn hảo.Tôi vẫn ngọt ngào gọi anh là “anh yêu”, vẫn nấu cơm, pha cà phê mỗi sáng, vẫn gọi điện cho mẹ chồng hỏi thăm sức khỏe. Tôi không khóc, không tra hỏi, không một lời oán trách.
Anh có lẽ nghĩ tôi ngu ngốc. Có lần, Tuấn vô tư gọi điện cho nhân tình trước mặt tôi, nói chuyện bằng giọng bông đùa mà không chút e dè. Tôi vẫn mỉm cười rót trà, như thể chẳng nghe thấy gì. Anh dần yên tâm, rồi càng ngày càng lộ liễu hơn.
Trong mắt người ngoài, tôi là cô vợ hiền thục, đảm đang, được lòng cả nhà chồng. Bố mẹ anh quý tôi lắm. Mẹ anh từng nắm tay tôi nói: “Con là phúc phần của nhà này, Tuấn lấy được con là có phúc ba đời.” Tôi chỉ cười, mà trong lòng là cả một đại dương giông bão.
Ngày tôi sinh con, Tuấn đang ở công tác xa – thực chất là đi du lịch với Vy. Nhưng ông bà nội thì mừng lắm. Cậu con trai đầu lòng ra đời khiến họ hân hoan đến rơi nước mắt. Mẹ chồng ôm cháu không rời, còn bố chồng thì gọi luật sư làm thủ tục tặng ngay cho cháu một căn nhà mặt phố trị giá hơn 6 tỷ. “Đây là quà ông bà dành cho cháu đích tôn của dòng họ.”
Tôi cảm ơn, nhưng trong lòng lại khẽ nở một nụ cười khác. Kể từ đó, tôi âm thầm cho thuê căn nhà, số tiền hàng tháng đủ để tôi chi tiêu mà không phải ngửa tay xin chồng. Phần dư, tôi gửi tiết kiệm đứng tên mình và con.
Hai năm trôi qua, tôi đã quen với việc chồng lạnh nhạt. Anh vẫn đi sớm về khuya, có khi cả tuần không nói với tôi câu nào. Nhưng tôi không cần. Tôi bận chăm con, bận làm việc, bận lên kế hoạch cho tương lai – một tương lai không có anh. Đến khi con trai tôi tròn hai tuổi, tôi kiểm tra sổ tiết kiệm – con số hiển thị là 2 tỷ 320 triệu. Tôi biết, đã đến lúc “lật bài ngửa”.
Ngày hôm đó, tôi trang điểm nhẹ, mặc chiếc váy mà Tuấn từng khen là đẹp nhất. Anh vừa về, tôi niềm nở mời anh ngồi ăn tối.Trong bữa cơm, tôi nói: “Anh này, em có chuyện muốn nói.”. Tuấn vừa ăn vừa cười: “Lại chuyện tiền nong hả? Em muốn gì, cứ nói.”
Tôi đặt trước mặt anh một tập hồ sơ. “Là giấy tờ nhà mặt phố mà bố mẹ anh đã sang tên cho con chúng ta. Em vừa hoàn tất thủ tục chuyển quyền giám hộ tài sản cho con, không ai có thể can thiệp, kể cả anh.”
Anh sững sờ: “Cái gì? Em lấy quyền gì mà tự ý làm thế?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nụ cười tĩnh lặng: “Bằng quyền của người mẹ duy nhất chăm con suốt hai năm qua, trong khi anh bận… ở với người khác.”
Tuấn biến sắc, gằn giọng: “Em đang dạy đời tôi à?”
Tôi bình thản mở điện thoại, bật lên hàng loạt hình ảnh, video anh cùng Vy trong nhà nghỉ – những thứ tôi đã thu thập suốt hai năm qua.
“Không. Em chỉ muốn nhắc anh rằng, từ giờ, em không cần anh dạy nữa.”
Anh tái mặt, giọng run: “Em… định làm gì?”
Tôi đẩy tiếp tập giấy ly hôn: “Ký vào đây. Em đã chuẩn bị sẵn mọi thứ. Căn hộ vợ chồng đang ở – em nhường anh. Em chỉ mang theo con và toàn bộ số tiền em tự kiếm được. Còn căn nhà mặt phố – đã thuộc về con trai chúng ta, hợp pháp.”
Tuấn nhìn tôi trân trối, lần đầu tiên không nói được lời nào. “Hà, em thay đổi thật rồi…”
Tôi cười nhạt: “Không. Em chỉ trở lại là chính mình. Em từng vì anh mà mềm yếu, giờ vì con mà phải mạnh mẽ. Cảm ơn anh, vì đã cho em bài học đầu tiên trong hôn nhân – đừng bao giờ đặt hạnh phúc của mình vào tay người khác.”
Tôi đứng dậy, bế con. Đứa bé ngủ ngoan trong vòng tay mẹ, đôi môi nhỏ khẽ mỉm cười như hiểu hết. Sau lưng, Tuấn ngồi thẫn thờ giữa bàn ăn nguội lạnh.
Tôi quay lại, nói câu cuối cùng: “Đêm tân hôn, anh ra nhà nghỉ với người khác. Hôm nay, em ra đi – cũng là đêm anh thật sự mất vợ.”
Cánh cửa khép lại, nhẹ thôi, nhưng là dấu chấm hết cho một cuộc hôn nhân giả tạo.
Ngoài kia, bầu trời sau mưa rạng rỡ. Tôi biết, kể từ nay, mẹ con tôi sẽ sống một cuộc đời mới – bình yên và tự do, không còn bị ai phản bội nữa.

