Posted in

Ngày cưới mẹ chú rể kh::inh khỉ::nh tuyên bố: “Vì cô dâu ch/ửa trước lại b/án trà đá kiếm sống, bố của con dâu chỉ là bảo vệ nên hôm nay chúng tôi đi tay không tới rước dâu”

Ngày cưới của Lan là một ngày tháng Ba đầy nắng. Cô mặc chiếc váy trắng giản dị, gương mặt rạng rỡ nhưng ánh mắt vẫn phảng phất chút lo lắng. Không phải vì cô sợ hôn nhân, mà vì cô biết – nhà trai không hề quý mến cô.

Chồng cô, Tuấn, là con trai độc nhất của một gia đình khá giả trong vùng. Mẹ anh – bà Thúy – nổi tiếng giàu có, lại có tính khinh người. Ngay từ khi biết con trai muốn cưới một cô gái “bán trà đá ở vỉa hè”, bà đã phản đối kịch liệt.

“Loại con gái nhà nghèo, cha làm bảo vệ, mẹ buôn thúng bán mẹt, mà đòi bước chân vào nhà tôi à? Mơ giữa ban ngày!”. Nhưng Tuấn nhất quyết không nghe. “Con yêu Lan thật lòng, con sẽ cưới cô ấy, dù mẹ có đồng ý hay không.”

Bà Thúy đành nhượng bộ, song trong lòng ôm sẵn một bụng khinh thường. Và rồi, ngay trong lễ cưới, bà tìm cách “ra oai”.

Lễ rước dâu diễn ra ở nhà gái, trong căn nhà nhỏ cuối ngõ. Dù đơn sơ nhưng sạch sẽ, gọn gàng. Họ hàng nhà gái ai nấy đều tươi cười, chỉ có một người đàn ông tóc đã bạc, khoác bộ đồng phục bảo vệ cũ – ông Lâm, cha Lan – cứ lặng lẽ đứng một góc nhìn con gái, ánh mắt chứa chan thương yêu.

Khi hai họ ngồi vào bàn tiệc, bà Thúy cất giọng chát chúa:

“Thật ra hôm nay bên tôi cũng không chuẩn bị gì nhiều. Cưới xin mà không môn đăng hộ đối thì còn làm rình rang làm gì. Cô dâu thì chửa trước lại làm cái nghề bán trà đá ngoài đường, bố mẹ thì nghèo, thôi thì bên nhà trai đi tay không cũng là… may lắm cho nhà gái lắm rồi.”

Không gian bỗng chùng xuống. Tất cả quan khách lặng người, chỉ còn nghe tiếng gió thổi qua tấm phông cưới. Mặt Lan tái nhợt, đôi môi run rẩy. Cô siết chặt tay chồng, cố giữ nước mắt.

Ông Lâm đặt ly nước xuống, từ tốn đứng dậy. Giọng ông trầm mà rõ, không hề to tiếng nhưng từng chữ như dao cứa vào niềm kiêu ngạo của bà Thúy.

“Cảm ơn bà thông gia đã dạy dỗ. Tôi đúng là chỉ là bảo vệ, lương ba cọc ba đồng. Nhưng người ta làm nghề chân chính, không trộm cắp, không hại ai, thì dù nghèo vẫn ngẩng cao đầu được.”

Ông dừng lại, nhìn quanh mọi người rồi nói tiếp, giọng đều đặn mà kiên quyết:

“Hôm nay, con gái tôi đi lấy chồng, nhà tôi tuy nghèo nhưng không để con đi tay không. Đây là hồi môn của con – 50 lượng vàng và sổ đỏ mảnh đất mặt phố mà vợ chồng tôi tích góp bao năm mới mua được. Tôi cho luôn, coi như của hồi môn để con có chỗ dựa khi về nhà người ta.”

Tiếng xì xào nổi lên. Họ hàng hai bên đều sững sờ. Ông Lâm lấy từ trong cặp ra chiếc hộp gỗ, mở ra – vàng sáng lấp lánh. Tiếp đó, ông đặt tờ sổ đỏ lên bàn, dằn nhẹ tay:

“Tôi chỉ làm bảo vệ, vợ tôi buôn thúng bán mẹt, con tôi bán trà đá nhưng gia đình tôi tích cóp từng đồng suốt 25 năm, không nợ ai một xu. Tôi không giàu, nhưng tôi biết giữ thể diện cho con gái.”

Mắt Lan rưng rưng, còn Tuấn thì cúi gằm mặt, xấu hổ thay cho mẹ. Ông Lâm quay sang con gái, giọng nghẹn ngào mà kiên cường:

“Con à, về làm dâu người ta, nếu được yêu thương thì càng tốt. Còn nếu bị ức hiếp quá thì thôi, cứ về đây. Nhà này nhỏ, nhưng vẫn đủ chỗ cho con và cháu bố ở. Bố nuôi cả mẹ cả con, chẳng cần ai thương hại.”

Câu nói vừa dứt, cả khán phòng im phăng phắc. Không ai dám thở mạnh. Bà Thúy đỏ bừng mặt, định phản bác nhưng không nói được lời nào. Sự thật đã khiến bà nghẹn lại. Người bà vừa chê là “bảo vệ nghèo hèn” lại có 50 lượng vàng và nhà mặt phố – nhiều hơn cả bà từng nghĩ.

Bà toan đứng lên bỏ ra ngoài, nhưng Tuấn kéo tay mẹ lại, khẽ nói:

“Mẹ, thôi đi. Con thấy xấu hổ lắm rồi.”

Sau buổi lễ, bà Thúy mất hẳn vẻ kiêu ngạo thường ngày. Khi xe rước dâu lăn bánh, bà ngồi im không nói một lời. Trên ghế sau, Lan ôm bụng bầu, ánh mắt vẫn còn vương nước. Tuấn nắm chặt tay cô, khẽ nói: “Anh xin lỗi, vì mẹ…”

Lan lắc đầu: “Không sao. Em quen rồi. Chỉ cần anh đừng để con mình lớn lên phải chịu cảnh bị khinh thường, là em mãn nguyện.”

Bà Thúy thì xấu hổ tột cùng, không biết phải đối mặt với con dâu và gia đình thông gia những ngày tháng tiếp theo thế nào đây…

Ba năm sau, cuộc sống của Lan thay đổi. Cô không còn bán trà đá mà mở một quán nhỏ, tự tay pha cà phê, dạy chồng cách quản lý tài chính. Ông Lâm thì vẫn làm bảo vệ, vẫn mặc bộ đồng phục cũ, chỉ khác là mỗi khi nhắc đến con gái, ông lại cười mãn nguyện:“Con gái tôi làm dâu nhà giàu, nhưng sống đúng lòng, đúng đạo. Vậy là đủ.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *