Posted in

Chồng h//ận tột cùng vì vợ bỏ lại co//n nh//ỏ, nhưng rồi ‘g//ục ng//ã’ trước bức thư cuối cùng

Tôi và vợ mới kết hôn được hơn 1 năm, vợ chồng cùng quê. Sau khi kết hôn, chúng tôi vẫn ở nhà thuê, vì kinh tế thiếu thốn, bố mẹ hai bên cũng chẳng khá giả gì. Vợ tôi thì có sức khỏe kém, kể từ khi có thai, cô ấy phải ở nhà để dưỡng thai. Tôi là dân công trường, không thể chăm sóc vợ được. Thành ra thời gian đó, tôi đã thuyết phục cô ấy về quê sống với bố mẹ chồng.

Mẹ tôi là người trực tính, có gì không phải, bà thường quát mắng một chút, xong chuyện lại xem như chưa có vấn đề gì. Tôi cũng dặn vợ rồi, chỉ mong cô ấy yên phận ở nhà để tôi còn lo kiếm tiền gánh vác gia đình. 

Chồng 'hận thấu xương' vì vợ bỏ lại con đỏ hỏn, nhưng rồi 'gục ngã' trước bức thư cuối cùng - Ảnh 1
Ảnh minh họa: Internet

Suốt thời gian ở với bố mẹ chồng, vợ tôi đều than vãn và nói không thể tiếp tục sống cùng nhau. Tôi nghĩ có lẽ đó chỉ là mâu thuẫn hàng ngày nên không để ý. Hơn nữa mẹ tôi chỉ ngoa ngoắt, chứ bà rất thương và chăm con dâu.

Khi vợ tôi sinh con, mẹ mua đủ thứ về tẩm bổ để nhanh lại sữa. Thử hỏi những bà mẹ chồng khác có làm như thế được hay không? Đáng lẽ vợ tôi nên nhìn vào những điểm tốt của bà để suy nghĩ tích cực hơn, đằng này…

Vài hôm trước, mẹ tôi gọi điện rồi nói trong nước mắt, rằng vợ tôi bỏ đi rồi. Con mới sinh được nửa tháng, tại sao cô ấy lại làm điều đó chứ? Trên đường về nhà, tôi vừa lo vừa giận. Thế rồi cả ngày hôm đó, tôi lang thang đi tìm vợ mà chẳng thấy đâu, gọi bên ngoại thì không được.

Để rồi tối đó bất ngờ tôi tìm được 1 bức thư vợ để trong giỏ đồ của con:

  • “Anh đọc bức thư này chắc em không còn trên cõi đời này nữa. Em stress nặng lắm rồi. Em không biết làm gì nên đành chọn cách này để giải thoát. Mẹ ép uổng em khiến em không thể cố được. Em bắt em sao cũng được, nhưng giờ mẹ không cho em gần con, không cho em cho con bú. Mẹ muốn tách em khỏi con để con ở lại với ông bà còn em nhanh chóng phải lên thành phố làm kiếm tiền. Mẹ bảo không thể để mình anh làm nuôi 2 mẹ con em được. Rồi thì mình phải nhanh nhanh có bầu tiếp để đẻ bằng được con trai. Em không chịu nổi nữa…”

Tôi sững sờ đánh rơi cả bức thư, đúng lúc đó có cuộc gọi của chị gái vợ:

  • Chú sang nhà ngay, tìm thấy cô Hoa rồi..

Vợ tôi đã xuống sông nhưng may có người làng thấy và cứu được…

Giờ tôi chẳng biết thế nào nữa, tôi khó nghĩ quá. Đón cả vợ con đi thì sợ không nuôi nổi mà để con ở nhà cho mẹ tôi thì vợ nhất định không đồng ý. Tôi sợ cô ấy lại nghĩ quẩn nhưng tôi thấy mẹ tôi cũng chăm sóc con dâu và cháu chu đáo mà. Giờ tôi phải làm sao??

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *