Buổi sáng hôm ấy, Mai chở con trai đến trường như mọi ngày. Trời se lạnh, gió tháng mười một thổi nhè nhẹ. Đi ngang qua con phố nhỏ, cô bất ngờ bắt gặp chiếc xe quen thuộc của chồng – anh Quân – đỗ trước một nhà nghỉ ven đường.
Cô khựng lại. Từ trong, Quân cùng một người phụ nữ trẻ bước ra, tay trong tay, cười khúc khích. Cánh cửa phòng vừa khép lại, trái tim Mai cũng rơi xuống vực. Cô không gào thét, không đập phá. Chỉ lặng lẽ rút điện thoại, bật camera quay lại.
Khi chiếc xe của họ khuất dần, Mai khẽ cười nhạt. Một nụ cười lạnh lẽo hơn cả nước mắt. Rồi cô quay đầu xe, tiếp tục chở con đến trường, như chưa có gì xảy ra.
Hôm đó là giỗ bố chồng – người mà Mai thương như cha ruột. Cả họ nhà Quân sẽ về đông đủ, mâm cỗ đã đặt từ sớm. Vừa về đến nhà, cô bắt tay vào bếp. Gọt từng củ khoai, rửa từng bó rau, lau từng cái bát. Ai cũng nghĩ cô bận rộn vì lễ cúng, chẳng ai biết lòng cô đang rỉ máu.
Mẹ chồng thấy con dâu lặng lẽ, còn khen: “Con dâu nhà tôi đúng là đảm đang, hiền thục. Được đứa vợ như con, thằng Quân có phúc lắm.” Mai cúi đầu, mím môi, nước mắt suýt rơi vào chén nước mắm.
Đến trưa, mọi người tụ họp đông đủ. Mâm cao cỗ đầy, rượu rót chan chát. Chồng cô vừa bước vào nhà, trên người vẫn còn mùi nước hoa lạ. Anh ta liếc vợ, nở nụ cười gượng gạo.
Mai bình thản đứng dậy, giọng nhẹ như gió: “Con xin phép được bật đoạn video nhỏ, coi như món quà giỗ bố.” Cả nhà tò mò. Chiếc tivi lớn giữa phòng bật sáng. Hình ảnh hiện lên – Quân và nhân tình trong nhà nghỉ, rõ nét từng cử chỉ, từng tiếng cười.
Không khí chết lặng. Chén rượu trên tay ông chú rơi xuống, vỡ choang. Mẹ chồng tái mặt, run run nhìn con trai: “Quân… con làm cái gì thế này?”. Anh ta quỳ sụp xuống, lắp bắp không nói được lời nào.
Mai vẫn bình thản, giọng cô vang lên rõ ràng: “Thưa cả nhà, con xin lỗi đã để bố dưới suối vàng chứng kiến cảnh này. Con đã làm dâu mười năm, sinh cho nhà mình một đứa cháu, lo cho từng bữa cơm, từng dịp giỗ chạp. Hôm nay, con chỉ muốn nói một câu — con xin phép được trả lại tự do cho anh Quân, trả lại chức con dâu cho cả nhà mình. Còn con, từ giờ, chỉ lo cho con trai con thôi.
Mai tháo chiếc nhẫn cưới đặt giữa bàn, cúi đầu chào từng người. Không ai dám ngăn lại. Ngay cả mẹ chồng cũng chỉ biết ôm con dâu vào lòng, khóc nức nở: “Con ơi, lỗi không phải ở con. Là ở nhà này đã không biết trân quý con.” Cô chỉ mỉm cười, mắt vẫn ráo hoảnh: “Không sao mẹ ạ, con hết khóc rồi.”
Mẹ chồng Mai quá thương con dâu và cháu nhưng không thể làm gì được. Bà đành bán căn nhà mặt phố rồi đưa cho Mai 3 tỷ để nuôi cháu. Số tiền còn lại bà mua căn nhà nhỏ sống cuối đời, riêng Quân không được 1 xu phải đi ở trọ. Ả bồ sau đó bỏ rơi anh ta luôn. Đáng đời cho kẻ phản bội.

