Posted in

30 cuộc gọi nhỡ trong đêm 20/10 và tin nhắn cuối cùng của vợ: “Anh ơi… Em đ//au lắm… C//ứu em…”

Đêm 20/10 phố xá lung linh ánh đèn, người ta tấp nập tay trong tay đi dạo, tặng quà, tặng hoa cho người phụ nữ của mình. Chỉ riêng Hương, ngồi lặng trong căn phòng nhỏ, bên cạnh là chiếc bàn ăn nguội ngắt với bát canh đã váng mỡ. Tối nay cô gửi con trai sang ông bà ngoại vì cứ ngỡ hai vợ chồng sẽ có một buổi tối lãng mạn. Ai ngờ 7 giờ tối anh gọi điện báo bận vì phải đi gặp đối tác quan trọng, dặn cô đừng đợi cơm.

Nhưng linh cảm người đàn bà đã từng chịu tổn thương khiến tim Hương cồn cào bất an. Cô mở điện thoại, nhìn màn hình không một tin nhắn. Đã 9 giờ tối chồng vẫn chưa về. Không hoa, không lời chúc. Chỉ là một sự im lặng dài đến nghẹt thở.

Đúng lúc ấy, điện thoại rung lên. Tin nhắn từ số lạ: “Chồng chị đang trong nhà nghỉ với em này
Anh ấy bảo anh ấy chán con mẹ sề rồi nên đêm nay không về đâu. Không tin chị đến nhà nghỉ Hương Sen mà xem.” Kèm theo là một tấm ảnh — Hoàng đang ôm một cô gái trẻ, khuôn mặt rạng rỡ trong men rượu và phản chiếu ánh đèn hồng mờ mờ phía sau.

Tay Hương run lên, tim nhói buốt như bị ai bóp nghẹt. Cô gọi cho chồng. Một lần. Hai lần. Ba lần… Đến cuộc gọi thứ 30, chỉ vang lên bên tai giọng nói lạnh lùng: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”

Không chịu nổi, Hương khoác vội áo, lấy chìa khóa xe lao ra đường. Phố xá đông vui tấp nập tràn ngập hoa, quà… từng đôi… từng đôi e ấp bên nhau… Cô vừa lái xe vừa khóc, miệng lẩm bẩm: “Hoàng ơi… Sao anh lại làm thế với em…”

Trước mắt cô là ánh đèn xe loang loáng. Chỉ một giây lơ đãng, một cú trượt bánh… Tiếng va chạm chát chúa vang lên giữa màn đêm. Chiếc xe đổ rầm, Hương nằm sõng soài trên mặt đường, tay vẫn nắm chặt điện thoại. Trong cơn đau nhói, cô kịp mở điện thoại nhắn đi dòng tin cuối cùng: “Anh ơi… Em đau lắm… Cứu Em…” Rồi màn hình tắt ngấm, cũng như ánh sáng cuối cùng trong mắt người vợ trẻ.

6 giờ sáng. Hoàng tỉnh dậy trong căn phòng nhà nghỉ, bên cạnh là nhân tình vẫn đang ngủ say.
Anh bật điện thoại, hàng loạt thông báo cuộc gọi nhỡ và tin nhắn của vợ cũng như người lạ và bố mẹ vợ hiện lên.

Trái tim anh thắt lại khi đọc được tin nhắn báo vợ phải vào viện cấp cứu nguy kịch. Hoàng bật dậy, hốt hoảng gọi điện, nhưng không ai nghe máy. Hoàng chạy như điên vào phòng cấp cứu.
Bố mẹ vợ anh đứng đó, khuôn mặt phờ phạc, đôi mắt đỏ hoe. Vừa thấy anh, ông bố vợ tiến lại, giáng thẳng cái tát như trời giáng, rồi chỉ thẳng mặt:

“Từ giây phút này, con gái tôi không có người chồng như anh! Và tôi… cũng không có loại con rể đốn mạt như anh! Anh đã làm gì khiến con bé ra nông nỗi này. Anh.. Anh quá khốn nạn…”

Hoàng chết lặng. Nhìn qua cửa kính, anh thấy Hương nằm bất động, khắp người quấn băng trắng. Hoàng quỳ sụp xuống hành lang, gào lên: “Anh xin lỗi… Hương ơi… Em tỉnh lại đi… Anh sai rồi…”. Nhưng không biết đến khi nào vợ anh mới tỉnh lại được, bạc sĩ cũng chưa có câu trả lời, người ta chỉ bảo: “Chúng tôi sẽ cố hết sức…”.

Đừng bao giờ để đến khi mất đi rồi mới nhận ra — người phụ nữ bên cạnh mình mới chính là món quà quý giá nhất. 30 cuộc gọi nhỡ trong một đêm… cũng đủ để đổi lấy cả đời ân hận.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *