Hà hiền lành, chịu thương chịu khó. Ngày còn sống, ai cũng bảo cô “số khổ nhưng nết tốt”. Lấy chồng là Tuấn – một gã đàn ông đẹp mã, khéo miệng, nhưng lười biếng và trăng hoa.
Từ ngày Hà sinh con, anh ta bắt đầu thay đổi: đi sớm về khuya, lạnh nhạt, rồi công khai có nhân tình. Hà ốm nặng, người gầy rộc, vẫn cố chăm con, chăm nhà không dám đi viện vì sợ tốn tiền.
Con nhỏ 3t thì Tuấn mang sang gưỉ nhà ông bà ngoại từ cả tháng nay vơí lý do vợ ốm mình thì bận đi làm không có người chăm con.
Đêm ấy, khoảng gần nửa đêm, Hà gọi chồng mấy lần mà không thấy đâu. Cô thều thào nói khát nước lắm, rồi im dần…
Tuấn khi ấy ở nhà Lan – nhân tình, chỉ cách đó vài con ngõ. Sáng hôm sau anh ta về thì vợ đã không còn thở, tay Hà vẫn khẽ nắm chặt chiếc ly không.
Hôm ấy Tuấn khóc nhiều lắm, khóc thương người vợ ra đi khi tuổi còn quá trẻ. Ai cũng nghĩ anh ta thương vợ. Nhưng sự thật chỉ có anh ta và ả bồ biết…
Sau tang lễ, Tuấn tỏ vẻ sầu khổ được 1 tuần thì người làng bắt đầu thấy anh ta dọn dẹp phòng, giặt hết chăn gối, thay rèm mới. Cứ nghĩ anh ta dọn nhà đón con về để bố con có nhau cho thằng bé được bù đắp tình cảm. Nhưng không phải vậy…
Một đêm mưa, Lan – cô hàng xóm cũng là nhân tình của Tuấn– xuất hiện. Hai người lén lút đi vào, nhưng hàng xóm nhìn thấy hết.
Họ tặc lưỡi:
“Vợ chưa kịp sang cõi khác, chồng đã đưa bồ về ngủ… đời mà.”
Tuấn vẫn thản nhiên. Anh mở rượu, rót cho Lan một ly, cười nói:
“Giờ nhà này là của anh với em. Mình sống cho mình thôi.”
Lan e dè:
“Còn… vợ anh… chưa qua 49 ngày, em sợ…”
Tuấn cười khẩy:
“Ma quỷ gì, ch///ết rồi là hết. Em lo gì.”
Họ ô///m nha///u trên chiếc giường cũ — chiếc giường mà Hà từng nằm, từng run rẩy gọi chồng trong cơn khát cuối cùng.
Gió nổi lên, rèm cửa phấp phới. Đèn trong phòng chập chờn…
Giữa lúc cả hai đang qu///ấn lấy nhau, Lan bỗng khựng lại. Cô trố mắt nhìn trần nhà, mặt tái nhợt.
“Anh… anh có nghe thấy gì không?
Tuấn nhíu mày: “Gì cơ?”
Rồi một giọng nói yếu ớt, run rẩy, vang lên ngay bên tai:
“Anh ơi… em khát quá… cho em xin ngụm nước…”
Lan hét thất thanh, mắt tr//ắng dã, ngã vật xuống nền nhà bất tỉnh.
Tuấn run lẩy bẩy, chụp chăn trùm đầu, lao xuống giường bỏ chạy.
Nhưng vừa bước ra cửa, chân anh vấp trúng chiếc ly thủy tinh — chính cái ly Hà từng cầm hôm cô mất.
Anh ngã dúi dụi, tiếng “rắc” vang lên rợn người — Tuấn ôm tay đau điếng hét toáng lên…
Hàng xóm nghe tiếng la hét, chạy sang. Khi họ đến, Lan nằm ngất, Tuấn nằm lăn ra sàn, mặt cắt không còn giọt máu, miệng lẩm bẩm: “Vợ em..”.
Mọi người tụ tập 1 lúc thì ai về nhà nấy, vì cảnh tượng trước mắt chẳng hay ho gì. Tuấn sau đêm ấy bị gãy tay, rồi phát điên nửa năm sau. Đêm nào anh cũng la hét, giật mình vì nghe tiếng gọi:
“Anh ơi… em khát quá…”
Còn Lan – cô hàng xóm sợ đến mức dọn khỏi vùng, chẳng bao giờ dám quay về. Người ta kể, mỗi năm đến ngày giỗ Hà, đêm ấy trời thường đổ mưa. Mưa rơi trên mái ngói cũ, rơi xuống hiên nhà, tí tách như tiếng nước chảy trong chiếc ly năm xưa. Và đôi khi, giữa tiếng gió rít qua song cửa, ai đó vẫn nghe như có tiếng phụ nữ khẽ gọi:
“Anh ơi… em khát quá…”

