Tôi nhớ rất rõ hôm đó – ngày nhận căn chung cư đầu tiên trong đời. Căn hộ nhỏ, vỏn vẹn 55 mét vuông, nhưng là cả máu, nước mắt và niềm tin của tôi đặt vào hôn nhân này sau đúng 10 năm.
Để có được nó, tôi đã bán cả đôi nhẫn cưới, món kỷ vật duy nhất mà hai vợ chồng từng trân trọng. Rồi tôi vay thêm nhà ngoại 1 tỷ rưỡi, vừa là nợ, vừa là ân tình mà tôi chẳng biết bao giờ trả nổi. Còn bên nhà chồng – khi tôi ngỏ ý hỏi vay một chút để đủ tiền đóng, mẹ chồng chỉ thở dài: “Nhà này còn bao việc. Đứa em út chưa dựng vợ, ai lo cho nó đây?”
Tôi cười gượng, nói không sao. Tôi đã quen với cái cách bên nhà chồng coi mọi sự đóng góp của tôi là “nghĩa vụ”, còn sự thờ ơ của họ lại được gọi là “hoàn cảnh”.
Ngày nhận nhà, tôi háo hức như đứa trẻ. Dọn từng món đồ, lau từng góc tường, nghĩ đến viễn cảnh gia đình nhỏ được sống ấm êm. Chồng tôi cũng tươi cười, bảo: “Anh đi đánh thêm chìa khóa, phòng khi mất còn có cái dự phòng.”. Tôi không nghi ngờ gì, chỉ gật đầu.
Cho đến tối hôm sau, khi mẹ chồng tự nhiên gọi điện: “Mai mẹ với cô Thủy, chú Tấn qua coi nhà nhé, nghe bảo rộng lắm.” Tôi thoáng sững người: tôi chưa hề nói với ai ngoài anh.
Và rồi một tuần sau, khi về nhà sớm, tôi thấy cảnh tượng mình không bao giờ quên – mẹ chồng, cô em chồng, và cả người dì họ đang thoải mái mở cửa nhà tôi bằng chìa khóa riêng, dỡ đồ ăn trong tủ lạnh, rửa rau, cười nói rôm rả.
Tôi đứng sững nơi cửa, tay vẫn cầm túi đồ chợ. Mẹ chồng nhìn thấy, chỉ cười nhẹ:“À, con về rồi à. Mẹ bảo thằng Tùng làm thêm mấy chùm chìa khóa để tiện. Nhà mình mà, ra vô cho thoải mái.”
“Nhà mình.” Hai từ ấy như một nhát dao nhỏ, cắm thẳng vào tim tôi. Đêm đó, tôi hỏi chồng:
– Anh đưa chìa khóa cho mọi người thật à?
– Ừ, có sao đâu. Nhà mình, có phải nhà riêng của ai đâu.
– Nhưng anh có biết tiền mua căn nhà này là ai lo không?
– Em đừng nhắc chuyện tiền nữa. Cứ nói tiền của em, nghe mệt lắm. Anh là chồng em chứ đâu phải ăn nhờ ở đậu.
Tôi cười, nhưng nước mắt trào ra.
Nếu không nhờ số tiền tôi tiết kiệm bao năm thậm chí bán nhẫn cưới, nhờ khoản vay nhà ngoại – thì “nhà mình” này liệu có tồn tại để anh ung dung mà nói như vậy không? Tiền lương hàng tháng anh chỉ góp cho vợ đúng 3 triệu còn lại anh mang hết về cho bố mẹ anh. Thế mà lúc mình mua nhà mẹ không cho vay dù chỉ 1 đồng. Đến giờ vừa nhận nhà thì kéo nhau lên coi như nhà chung à?
- Cô một vừa hai phải thôi nhé. Bố mẹ cô chú tôi lên chơi họ ở lại thì đã sao hả? Nếu cô không thích thì ra ngoài mà ở.
- Được thôi. Anh đưa tôi 1,5 tỷ tiền vay bà ngoại đây thì tôi sẽ ra ngoài. Còn không có thì đừng bắt tôi phải cung phụng người khác trong chính căn nhà của mình.
Ngay ngày hôm sau tôi viết 2 chứ thật to: “CHO THUÊ” rồi dán ở phòng ngủ thứ 2. Mấy người họ hàng và mẹ chồng nhìn thấy thì điếng người. Mẹ chồng tôi bù lu bù loa lên rằng con dâu lếu láo, không coi nhà chồng ra gì… Tôi cũng không im lặng nữa mà nói thẳng:
- Thế mọi người có coi con ra gì không? Giờ thử hỏi nhà của mọi người mà người khác có chìa khóa tự động ra vào như cái chợ, ăn uống bày bừa khắp nơi thì mọi người sẽ thế nào??
Tất cả im bặt. Sáng hôm sau họ để lại chìa khóa rồi lục đục kéo nhau về quê hết. Mẹ chồng không quên dặn với lại con trai: “Vợ thế này bỏ sớm đi con ạ”. Tôi chỉ cười đáp: “Con cũng mong thế để mẹ sớm có dâu ngoan dâu hiền còn con thì được rảnh nợ”.

