Ngày tôi nằm trên băng ca lạnh toát được đẩy vào phòng mổ cấp cứu vì thai ngôi ngược, điện thoại của chồng tôi – Tuấn – vẫn thuê bao. Trong cơn đau xé thịt và nỗi sợ hãi tột cùng, tôi vẫn kịp nhìn thấy thông báo từ Instagram của một tài khoản lạ mà tôi âm thầm theo dõi: “Check-in Paris, tình yêu và rượu vang.”
Trong ảnh, bàn tay đeo đồng hồ Rolex của Tuấn đang nâng ly rượu đỏ, lồng vào tay một cô gái có bộ móng cầu kỳ. Họ đang ở Châu Âu, tận hưởng kỳ nghỉ xa hoa, trong khi tôi đang đối mặt với cửa tử để sinh con cho anh ta. Nước mắt tôi trào ra, không phải vì đau đẻ, mà vì đau lòng. Tôi cắn chặt môi đến bật máu, tự thề với sinh linh bé bỏng trong bụng: “Mẹ con mình phải sống. Và mẹ sẽ khiến họ phải trả lại tất cả, cả vốn lẫn lời.”
Tuấn trở về khi con trai tôi đã được 1 tuần tuổi. Anh ta lao vào phòng, ôm bó hoa hồng to tướng, mặt diễn nét hối lỗi hoàn hảo: “Vợ ơi, anh xin lỗi! Chuyến công tác Châu Âu gấp quá, anh bị mất điện thoại, không gọi về được. Anh lo cho hai mẹ con đến mất ăn mất ngủ.” Tôi nhìn gã chồng tệ bạc, lòng lạnh như tro tàn nhưng bên ngoài vẫn mỉm cười yếu ớt, ánh mắt ngây thơ, tin tưởng: “Em biết mà, anh vất vả vì cái nhà này. May mà mẹ con em bình an.”
Thấy tôi không mảy may nghi ngờ, Tuấn thở phào nhẹ nhõm. Hắn lại tiếp tục vai diễn người chồng mẫu mực, nhưng hễ tôi quay lưng là hắn nhắn tin tí toáy với ả nhân tình tên Nhung. Nhung là thư ký mới của Tuấn, trẻ đẹp, lẳng lơ và đầy tham vọng.
Cô ta thường xuyên nhắn tin khích bác Tuấn: “Con vợ sề của anh ngu thật hay giả vờ thế? Chồng đi với gái cả tuần mà tin là đi công tác. Anh mau ly hôn đi, em không chịu cảnh lén lút mãi đâu.” Tuấn trả lời: “Cứ từ từ, nhà nó còn mấy mảnh đất chưa sang tên. Đợi anh lừa nó ký giấy ủy quyền đã. Nó tin anh sái cổ, con đàn bà ngu ngốc ấy mà.”. Tôi đọc được hết. Tôi đã cài phần mềm theo dõi vào điện thoại mới mà tôi mua tặng Tuấn nhân dịp anh ta “về nước”.
Suốt 6 tháng ở cữ, tôi đóng vai một bà mẹ bỉm sữa xuề xòa, đầu bù tóc rối, chỉ biết đến con. Tôi than vãn với Tuấn rằng mình bị trầm cảm, sợ tiếng ồn, sợ áp lực sổ sách kinh doanh. “Anh à, hay anh quản lý hết tài sản giúp em đi. Em mệt mỏi quá, giờ em chỉ muốn ôm con thôi. Mấy cái giấy tờ đất đai, cổ phần công ty bố để lại, em ký ủy quyền cho anh điều hành nhé.”
Tuấn mừng như bắt được vàng. Hắn và ả Nhung hí hửng vì sắp thâu tóm được cơ nghiệp nhà vợ. Hắn đâu biết rằng, những văn bản hắn ký, những dự án “ma” mà hắn bị tôi xúi giục đầu tư thông qua các công ty sân sau, chính là thòng lọng đang siết chặt lấy cổ hắn.
Ngày con trai tôi tròn 6 tháng, tôi tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại nhà. Tôi bảo Tuấn mời cả thư ký Nhung đến để “cảm ơn vì đã hỗ trợ anh trong công việc”. Tuấn hơi chột dạ nhưng rồi cũng gật đầu, hắn nghĩ tôi vẫn là con ngốc chẳng biết gì. Trong bữa tiệc, Nhung mặc chiếc váy bó sát, cố tình khoe những món trang sức đắt tiền mà Tuấn mua cho bằng tiền “công tác phí”. Cô ta nhìn tôi với ánh mắt thương hại pha chút khinh bỉ.
Khi mọi người đang nâng ly, Tuấn hắng giọng, đứng dậy. Hắn quyết định hôm nay sẽ là ngày “ngả bài”. Hắn rút trong túi ra một tờ đơn ly hôn. “My à, anh nghĩ chúng ta nên dừng lại. Anh không còn cảm giác với em nữa. Anh đã tìm được tình yêu đích thực. Cô ấy hiểu anh và giúp đỡ anh trong sự nghiệp, không như em chỉ biết ru rú ở nhà.”
Nhung đứng dậy, khoác tay Tuấn, hất cằm thách thức: “Chị My, chị cũng nên buông tha cho anh ấy. Tình yêu không có lỗi, lỗi là ở người không được yêu”. Cả căn phòng im phăng phắc. Mọi người nín thở nhìn tôi. Tuấn đắc ý chờ đợi tôi khóc lóc, van xin. Nhưng tôi chỉ bật cười. Tôi đặt ly rượu xuống, vỗ tay: “Hay! Màn kịch hay lắm. Nhưng đến lúc hạ màn rồi.” Tôi rút từ dưới khăn trải bàn ra một tập hồ sơ dày cộp, ném toẹt xuống trước mặt Tuấn. “Anh muốn ly hôn? Được thôi, tôi ký ngay. Nhưng trước khi đi, anh xem cái này đã.”
Tuấn cầm tập hồ sơ lên, mặt hắn biến sắc, chuyển từ đỏ sang tái mét, rồi trắng bệch như xác chết. Đó là quyết định sa thải Tuấn khỏi ghế Giám đốc điều hành vì tham ô, biển thủ công quỹ. Kèm theo đó là trát hầu tòa vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Và quan trọng nhất, là giấy nợ ngân hàng lên tới hàng chục tỷ đồng cho các dự án “ma” mà hắn đã ký tên chịu trách nhiệm cá nhân – những dự án mà tôi đã khéo léo gài bẫy để hắn nghĩ là mỏ vàng.
“Cái… cái gì thế này? My! Cô làm cái gì vậy?” – Tuấn lắp bắp, tay run lẩy bẩy.
Tôi đứng dậy, chỉnh lại chiếc váy đen sang trọng, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào mặt đôi gian phu dâm phụ: “Anh nghĩ tôi ngu à? Ngày tôi nằm trên bàn mổ, anh đang check-in ở tháp Eiffel với cô ta đúng không? Tấm ảnh đó đẹp đấy, tôi đã in ra và gửi cho vợ sắp cưới của đối tác lớn nhất của anh rồi. Hợp đồng đó coi như hủy.”
Tôi quay sang Nhung, lúc này đang run cầm cập: “Còn cô, cô nghĩ anh ta giàu lắm hả? Xe này, nhà này là tài sản bố mẹ tôi cho tôi trước hôn nhân. Anh ta chỉ là kẻ làm thuê thôi. Giờ thì anh ta trắng tay, lại còn nợ đầm đìa. Chúc mừng cô đã cướp được một ‘chúa chổm’“. “À quên,” – tôi mỉm cười nhẹ nhàng – “Số tiền anh rút từ công ty để bao nuôi cô ta đi Châu Âu, tôi đã có đầy đủ bằng chứng là tham ô. Công an kinh tế sẽ vào cuộc đấy.”
Tuấn quỳ sụp xuống chân tôi, nước mắt ngắn dài: “Vợ ơi! My ơi! Anh sai rồi! Anh bị nó dụ dỗ! Em cứu anh với, nể tình con mà cứu anh!” Nhung thì gào khóc, đẩy Tuấn ra: “Tại anh! Anh bảo anh giàu lắm mà! Anh lừa tôi!”
Tôi lạnh lùng hất tay Tuấn ra, bế con trai lên, nhìn thẳng vào mắt hắn lần cuối: “Đừng nhắc đến con. Một người cha bỏ mặc vợ con lúc thập tử nhất sinh để đi hú hí với gái thì không có tư cách làm bố. Phiên tòa ly hôn sẽ diễn ra sau khi anh đi tù. Cút đi cho khuất mắt tôi!”. Hai kẻ phản bội quỳ sụp trong sự ê chề nhục nhã trước mặt mọi người. Tôi nhìn theo, lòng nhẹ bẫng. Cánh cửa đóng lại, kết thúc 6 tháng đóng kịch mệt mỏi. Tôi hôn lên trán con trai, thì thầm: “Từ nay, bầu trời của mẹ con mình sẽ trong xanh trở lại.”
Đàn bà có thể hy sinh tất cả vì chồng con, nhưng một khi sự hy sinh đó bị chà đạp, họ có thể trở nên tàn nhẫn hơn bất cứ ai. Đừng bao giờ coi thường sự im lặng của người phụ nữ, bởi đó có thể là khoảng lặng trước một cơn bão táp nhấn chìm tất cả.

