Ngày dạm ngõ, trời vừa tạnh mưa, con đường dẫn vào nhà gái vẫn còn lầy lội, nước ngập ngang mắt cá. Chiếc ô tô sang trọng vừa đỗ trước đầu ngõ, bà mẹ chồng tương lai của My vội bịt mũi, cau có ra mặt.
“Trời đất ơi, sao lại ở cái nơi bẩn thỉu thế này? Tôi tưởng nhà cũng kha khá, ai dè… nhìn cái ngõ thôi là đủ hiểu rồi.”
Bà ta lườm con trai, rồi bước xuống quát to khiến cả hàng xóm khu ngõ phải chạy ra ngoài ngó:
“Thích bàn gì thì ông bà nhà gái tự bắt xe đến nhà tôi, chứ tôi không bước chân vào ngõ bẩn thỉu hôi hám phân gà, phân lợn này đâu. Nhà thế này, con gái chẳng đáng một xu, bày đặt lễ với nghĩa gì!”
Không dừng lại ở đó, bà ta còn tiếp:
“Mà tôi nói thật, con trai tôi người thành phố, tương lai sáng sủa. Cô gái này mà đang bầu bí, chắc gì đã phải cháu tôi? Có quỳ trước mặt tôi xin làm dâu nhà tôi, chưa chắc tôi đã nhận!”
Cả xóm nghe thấy mà lặng người. Cô dâu đứng đầu ngõ cúi gằm mặt, nước mắt lăn dài, còn chú rể thì ngượng ngùng kéo tay mẹ: “Mẹ thôi đi…” nhưng bà vẫn hất tay, khinh khỉnh.
Đúng lúc đó, bố cô dâu chân đất lội bùn, đi ra từ ngôi nhà tồi tàn mà bà thông gia vừa khinh miệt. Ông nhìn bà mẹ chồng tương lai của con gái từ đầu đến chân, rồi chỉ tay sang căn biệt thự khang trang trước mặt, cổng lớn sơn trắng, sân lát gạch sạch bóng, nói chậm rãi:
“Bà nhầm rồi. Đây mới là nhà tôi — căn biệt thự 8 tỷ, tôi xây cho con gái sau khi nó tốt nghiệp đại học. Còn căn nhà bà đang chê kia là nhà của ông bà tổ tiên chúng tôi giữ lại làm kỉ niệm. Nay ngày con gái được người ta đến hỏi tôi muốn mơì gia đình thông gia qua đấy nói chuyện cũng là báo cáo chuyện đại sự với ông bà đã khuất của cháu My.
Bà mẹ chồng tương lai sững người, mặt tái nhợt khi nhìn về căn biệt thự đồ sộ mà lúc nãy vừa đi qua tất cả mọi người trên ô tô đều phải xuýt xoa và ao ước . Mấy người đi cùng nhìn nhau, chẳng ai dám nói thêm lời nào.
Ông bố cô dâu nói tiếp, giọng lạnh như băng:
“Tôi còn nghe nói căn nhà hai tầng của bà trong thành phố là xây trái phép, sắp bị cưỡng chế phá dỡ? Tôi không ngu gả con gái mình vào nơi để rồi nó phải ra đường đâu.”
Bà mẹ chồng tương lai của My lảo đảo suýt chút nữa thì ngã ngồi xuống vũng nước, may mà bám được vào người đàn ông đứng gần đó, miệng ú ớ không nói được gì.
Cô dâu lau nước mắt, nắm tay bố, rồi quay sang chú rể, giọng dứt khoát:
“Em không cần một đám cưới danh giá, càng không cần người chồng đứng nhìn mẹ mình sỉ nhục bố mẹ em mà im lặng. Anh có thể cưới người mẹ anh chọn, nhưng em không cưới người đàn ông hèn nhát.”
Chú rể quỳ xuống, van xin giữa sân:
“Anh sai rồi, cho anh một cơ hội nữa…”
Nhưng cô dâu chỉ mỉm cười buồn, bước vào cổng biệt thự, khép lại cánh cửa — cũng như khép lại tình yêu từng nghĩ là chân thành.

