Ngoài trời mưa như trút nước, tiếng sấm rền vang khiến căn chung cư nhỏ của Hạnh – cô bạn thân nối khố của tôi – rung lên bần bật. Tôi co người lại trên ghế sofa, tay ôm chặt cốc trà gừng nóng hổi.
“Cậu sướng thật đấy Linh,” Hạnh nói vọng ra từ bếp, tiếng dao thớt lách cách. “Lấy được ông chồng vàng mười. Minh vừa giỏi kiếm tiền, vừa chiều vợ. Chẳng bù cho tớ, làm mẹ đơn thân vất vả trăm đường.”
Tôi cười buồn, ánh mắt nhìn xa xăm ra cửa sổ. “Nhưng tớ thèm được như cậu. Thèm tiếng trẻ con. Năm năm rồi, tớ với Minh chạy chữa khắp nơi mà tin vui vẫn bặt vô âm tín. Minh thì đi công tác biền biệt, tớ ở nhà rộng mà cô đơn phát khóc.”
Hạnh im lặng một chút rồi mang đĩa hoa quả ra. Cô ấy là người bạn duy nhất tôi tin tưởng tuyệt đối. Khi Hạnh lỡ dở có bầu và bị gã người yêu tệ bạc bỏ rơi, chính tôi và Minh đã cưu mang, giúp mẹ con cô ấy chỗ ở, thậm chí Minh còn hay qua lại sửa điện nước giúp Hạnh những lúc tôi bận rộn. Tôi coi bé Bống – con gái 3 tuổi của Hạnh – như con ruột mình.
“Mẹ ơi, con muốn xem hoạt hình!” Bé Bống chạy từ trong phòng ngủ ra, sà vào lòng tôi. Con bé có đôi mắt to tròn, đen láy, và cái miệng chúm chím đáng yêu vô cùng. Mỗi lần nhìn Bống, khao khát làm mẹ trong tôi lại trỗi dậy mãnh liệt. “Bống ngoan, dì Linh mở điện thoại cho xem nhé,” tôi nựng má con bé, rút chiếc điện thoại đời mới ra.
Tôi mở thư viện ảnh để tìm video hoạt hình đã tải sẵn. Trong lúc lướt qua, ngón tay tôi vô tình chạm vào tấm ảnh nền – bức ảnh chụp tôi và Minh trong chuyến du lịch kỷ niệm ngày cưới tháng trước. Minh đang cười rạng rỡ, tay khoác vai tôi đầy tình cảm. Bống bỗng nhiên chồm tới, ngón tay nhỏ xíu chỉ thẳng vào mặt Minh trên màn hình.
“Ơ! Chú Gấu!” Con bé reo lên, giọng lanh lảnh. Tôi khựng lại, mỉm cười xoa đầu con bé: “Không phải đâu con, đây là chú Minh, chồng của dì Linh mà. Sao Bống lại gọi là chú Gấu?”
Tôi nghĩ trẻ con hay đặt biệt danh linh tinh. Có lẽ vì Minh to cao nên con bé gọi thế. Nhưng vẻ mặt của Bống bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường, đôi mày nhỏ xíu nhíu lại như đang cố bảo vệ một sự thật hiển nhiên. “Không! Mẹ Hạnh bảo đây là Chú Gấu!” Bống kiên quyết, rồi con bé hạ giọng thì thầm như đang chia sẻ một bí mật trọng đại. “Chú Gấu chỉ đến khi trời mưa to thôi. Giống như hôm nay nè!”
Tim tôi lỡ một nhịp. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì gió mưa bên ngoài. “Bống nói gì cơ?” Tôi hỏi lại, cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng bàn tay cầm điện thoại đã bắt đầu run rẩy. “Chú… đến khi trời mưa to ư?”. Hạnh đang trong bếp, tiếng nước xả mạnh át đi tiếng nói chuyện của hai dì cháu. Bống ngước đôi mắt ngây thơ lên nhìn tôi, gật đầu lia lịa.
“Vâng ạ! Chú Gấu hay chơi trốn tìm với con. Mẹ bảo khi nào có ai gõ cửa thì chú Gấu phải trốn vào tủ quần áo, không được ra. Chú ấy giỏi lắm, trốn im re à.”. Đầu óc tôi quay cuồng. Những mảnh ghép rời rạc bắt đầu hiện lên. Minh rất thích trời mưa. Và kỳ lạ thay, những chuyến công tác đột xuất của anh thường trùng vào những ngày mưa bão, với lý do “kiểm tra kho hàng” hay “đối tác gặp sự cố”.
Tôi nuốt khan, cổ họng khô khốc. Tôi cần xác nhận thêm. Có thể chỉ là sự nhầm lẫn. Có thể là một người đàn ông khác cũng to cao giống Minh. “Bống à,” tôi run run lật sang một tấm ảnh khác, tấm ảnh Minh mặc bộ đồ ngủ ở nhà, đang cạo râu. “Thế… Chú Gấu có làm gì đặc biệt nữa không con?”
Bống nhìn tấm ảnh, cười toe toét để lộ hàm răng sún: “Có chứ! Chú Gấu có cái ‘đồng hồ tàng hình’ ở lưng. Con hay ấn vào đấy để biến hình!”. Tai tôi ù đi. Cả thế giới như sụp đổ ngay dưới chân. Ở thắt lưng bên trái của Minh, có một vết bớt màu đỏ sẫm hình tròn, trông hệt như mặt đồng hồ. Đó là đặc điểm riêng tư mà chỉ có vợ chồng đầu gối tay ấp mới biết. Anh chưa bao giờ cởi trần trước mặt người lạ, càng không bao giờ để lộ vết bớt đó ra ngoài.
Làm sao đứa trẻ 3 tuổi này lại biết? Và biết rõ đến mức gọi nó là “đồng hồ tàng hình”? Chưa dừng lại ở đó, Bống tụt xuống khỏi ghế sofa, chạy lon ton vào phòng ngủ rồi chạy ra với một con gấu bông cũ kỹ. Con bé lật cái bụng con gấu ra, lôi từ trong lớp bông rách một chiếc bật lửa Zippo màu bạc sáng loáng.
“Dì xem này! Chú Gấu bỏ quên cái này hôm qua. Mẹ Hạnh giấu đi nhưng con tìm thấy đấy!”. Tôi cầm chiếc bật lửa lên. Mọi sức lực trong cơ thể tôi như bị rút cạn. Trên nắp chiếc bật lửa có khắc hai chữ cái lồng vào nhau: M & L (Minh và Linh). Đây là món quà tôi đã đặt làm riêng tặng anh nhân dịp sinh nhật ba năm trước. Tuần trước, anh bảo với tôi rằng anh đã đánh rơi nó ở sân bay trong chuyến đi Singapore.
Hóa ra, “Singapore” chỉ cách nhà tôi ba con phố. Hóa ra, người chồng mẫu mực thương vợ hiếm muộn, người bạn thân tri kỷ cùng tôi chia sẻ mọi đắng cay, họ đã dựng lên một màn kịch hoàn hảo ngay trước mắt tôi. Đúng lúc đó, Hạnh bưng đĩa thức ăn nóng hổi bước ra: “Xong rồi đây! Nào hai dì cháu…”
Lời nói của Hạnh tắt ngấm khi cô ấy nhìn thấy chiếc bật lửa trên tay tôi và khuôn mặt trắng bệch không còn giọt máu của tôi. Đĩa thức ăn trên tay cô ấy rơi xuống sàn.
Xoảng!
Tiếng sứ vỡ tan tành, sắc lẹm như chính trái tim tôi lúc này. Bống giật mình khóc thét lên, chạy lại ôm chân mẹ: “Mẹ ơi! Chú Gấu bảo cái này là bí mật của đàn ông mà! Con lỡ khoe dì Linh rồi…”. Hạnh đứng chôn chân tại chỗ, mặt cắt không còn giọt máu, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Cô ấy không chối cãi, cũng không biện minh. Sự im lặng đó chính là bản án tàn khốc nhất.
Tôi nhìn Hạnh, rồi nhìn Bống – đứa trẻ có đôi mắt to tròn và cái miệng cười giống hệt Minh mà bấy lâu nay tôi ngu ngốc không nhận ra. Tôi luôn tự hỏi tại sao tôi lại thấy thân thuộc với con bé đến thế. Hóa ra, đó là máu mủ của chồng tôi.
Tôi đứng dậy, cảm giác như mình đang trôi trong một cơn ác mộng. Tôi không gào thét, không đánh ghen. Nỗi đau quá lớn khiến con người ta trở nên câm lặng. Tôi đặt chiếc bật lửa xuống bàn, ngay cạnh tấm ảnh cưới của Hạnh mà trong đó không có chú rể. “Cảm ơn con, Bống,” tôi nói, giọng lạc đi, nghe xa xăm như của ai khác. “Cảm ơn con đã cho dì biết sự thật.”
Tôi bước ra cửa, lao vào màn mưa xối xả. Nước mưa lạnh buốt quất vào mặt, hòa lẫn với những giọt nước mắt nóng hổi. Sau lưng tôi, tiếng khóc của Bống và tiếng gọi thất thanh của Hạnh chìm dần vào tiếng sấm. Tôi đã mất chồng, mất bạn, và mất cả niềm tin vào cuộc đời này, chỉ trong một khoảnh khắc, từ câu nói ngây thơ của một đứa trẻ 3 tuổi.

