Posted in

Con trai đưa bồ về nhà ng::ủ, mẹ chồng còn bao che

Cánh cửa phòng ngủ hé mở. Ánh đèn ngủ vàng vọt hắt ra hành lang, soi rõ đôi giày cao gót đỏ chót vứt chỏng chơ bên cạnh đôi giày da của chồng tôi. Bên trong, tiếng cười rúc rích của một người phụ nữ lạ và tiếng thủ thỉ của Thành – chồng tôi – vọng ra, đâm nát trái tim tôi thành trăm mảnh.

Tôi đứng chôn chân, tay siết chặt cốc nước cam vừa pha cho mẹ chồng. 8 năm. 8 năm tôi đã hy sinh tuổi xuân, bán cả của hồi môn, vay mượn khắp nơi để vực dậy Thành từ đống nợ nần phá sản. Giờ đây, khi anh ta có tiền, có quyền, thứ tôi nhận được lại là cảnh tượng trơ trẽn này ngay trong chính ngôi nhà của mình.

Tôi quay người bước xuống lầu, lòng ngực nghẹn đắng. Nhưng điều kinh khủng hơn còn đợi tôi ở phòng khách. Mẹ chồng tôi – bà Phượng – đang ngồi xem tivi, thản nhiên cắn hạt dưa. Thấy tôi mặt cắt không còn giọt máu đi xuống, bà liếc mắt, buông một câu ráo hoảnh: “Sao? Thấy rồi hả”?

Tôi sững sờ: “Mẹ… Mẹ biết anh Thành đưa cô ta về nhà sao”?

Bà Phượng nhếch mép, phủi vỏ hạt dưa trên áo: “Biết thì sao? Con trai tao giờ là giám đốc, ra ngoài tiếp khách, rượu vào lời ra là chuyện thường. Đàn ông năm thê bảy thiếp, nó đi “xả” bên ngoài chán chê rồi nó lại về với vợ con chứ nó có bỏ mày đâu mà mày làm cái mặt như đưa đám thế?

Nhưng đây là nhà của con! – Tôi uất ức hét lên – Con đã cùng anh ấy gây dựng từng viên gạch. Sao mẹ có thể dung túng cho anh ấy đưa gái về ngủ ngay trên giường của con”?

Bà Phượng đứng phắt dậy, chỉ thẳng vào mặt tôi: “Mày im ngay! Cái nhà này là của con trai tao kiếm tiền mua. Mày chỉ là đứa ăn bám, ở nhà nội trợ thì biết cái gì? Con trai họ nhà này nó thế, nó có quyền. Mày không chịu được thì đi chỗ khác cho khuất mắt tao, để yên cho chúng nó vui vẻ”!

Câu nói của bà như gáo nước lạnh tát thẳng vào mặt tôi, làm tôi tỉnh ngộ. Hóa ra, trong mắt họ, sự hy sinh 8 năm qua của tôi chỉ là con số 0. “Gái có công chồng vẫn phụ”, câu này vận vào đời tôi đau đớn quá. Tôi nhìn lên lầu, rồi nhìn bà mẹ chồng đang vênh váo. Một sự bình tĩnh đến lạnh người xâm chiếm tâm trí tôi.

Tôi không khóc nữa. Tôi lau khô nước mắt, nhìn bà Phượng: “Mẹ nói đúng. Con trai mẹ tài giỏi, mẹ bao che cho nó là quyền của mẹ. Nhưng hôm nay, con sẽ cho mẹ và anh ấy thấy, cái giá của việc “ăn cháo đá bát” nó đắt như thế nào”.

Tôi đi thẳng vào phòng con trai, đánh thức thằng bé dậy, thu xếp vài bộ quần áo vào vali. Sau đó, tôi quay lại phòng làm việc, mở két sắt – nơi mà Thành luôn tin tưởng giao chìa khóa cho tôi vì anh ta lười quản lý giấy tờ – lấy ra một tập hồ sơ.

30 phút sau, Thành và cô bồ nhí đi xuống, vẻ mặt hốt hoảng vì nghe tiếng động mạnh. Thấy tôi xách vali đứng giữa nhà, Thành nhíu mày: “Em làm cái trò gì thế? Đêm hôm định đi đâu”?

Cô bồ nhí nép sau lưng Thành, ánh mắt lúng liếng trêu ngươi. Mẹ chồng tôi thì bĩu môi: “Kệ nó, để xem nó đi được mấy ngày. Không có tiền của mày thì lại chả mò về xin lỗi rối rít”.

Tôi mỉm cười, nụ cười khiến Thành rùng mình. Tôi đặt tập hồ sơ và một tờ giấy A4 lên bàn trà. Anh Thành, mẹ Phượng. Hai người nghĩ ngôi nhà này, và cả cái công ty vận tải đang ăn nên làm ra kia là của anh sao?

Thành khinh khỉnh: “Không của tôi thì của cô chắc? Cô ở nhà nội trợ, tiền đâu mà mua”?

Anh quên nhanh thật. – Tôi chậm rãi nói – 3 năm trước, khi anh bị chủ nợ xã hội đen dọa chặt tay vì thua lỗ, ai là người đã đứng ra gán nợ? Lúc đó, để bảo toàn tài sản cuối cùng là mảnh đất này khỏi bị ngân hàng siết, anh đã ký giấy sang tên toàn bộ cho tôi dưới dạng “tài sản riêng được bố mẹ vợ tặng cho” để tẩu tán tài sản. Anh nhớ không?

Mặt Thành biến sắc. Anh ta lao đến cầm tờ giấy lên. Đó là Sổ đỏ mang tên một mình tôi: Nguyễn Thị Linh. Tôi tiếp tục, giọng đanh thép: “Còn về công ty. Vốn điều lệ ban đầu là do bố mẹ tôi bán đất dưới quê gửi lên. Anh chỉ là Giám đốc làm thuê trên danh nghĩa. Trong điều lệ công ty mà anh lười đọc nên ký khống, tôi mới là người nắm giữ 80% cổ phần và là chủ tịch Hội đồng quản trị”.

Tôi rút ra tờ giấy cuối cùng – Quyết định bán nhà “Vì mẹ nói cái nhà này là chỗ để con trai mẹ “tiếp khách”, nên tôi thấy nó bẩn quá, không ở được nữa. Tôi đã nhận cọc bán ngôi nhà này từ chiều nay cho một người khác rồi. Ngày mai chủ mới sẽ đến dọn dẹp. Còn về công ty, với tư cách là cổ đông lớn nhất, tôi vừa ký quyết định bãi nhiệm chức vụ Giám đốc của anh vì lý do đạo đức và năng lực yếu kém”.

Mày… mày dám! – Bà Phượng run rẩy, ngã phịch xuống ghế.

“Con dám chứ mẹ. – Tôi nhìn thẳng vào bà – Mẹ dạy con trai mẹ “đi gái rồi lại về”, nhưng con thì không dạy con trai con như thế. Con không muốn thằng bé lớn lên trong cái môi trường đạo đức giả này”.

Thành lao tới định giằng lấy tôi, nhưng tôi đã lùi lại. Bên ngoài, chiếc taxi tôi gọi đã chờ sẵn.

“Anh và mẹ cứ tự nhiên vui vẻ với cô bồ này. Nhưng nhớ là sáng mai phải dọn ra khỏi nhà tôi. Tài khoản ngân hàng chung tôi cũng đã phong tỏa để kiểm toán rồi. Chúc anh tay trắng làm lại từ đầu, xem lúc đó cô bồ này có còn “yêu” anh không”.

Tôi bế con bước ra cửa, mặc kệ tiếng gào thét điên cuồng của Thành và tiếng khóc lóc van xin của mẹ chồng vang lên sau lưng: “Linh ơi! Mẹ xin con! Mẹ lỡ lời thôi! Con ơi quay lại đi”!

Tôi không quay đầu lại. Cơn mưa đêm tạt vào mặt lạnh buốt, nhưng lòng tôi lại nhẹ bẫng. 8 năm qua tôi đã sống vì người khác đủ rồi. Giờ là lúc tôi sống cho mình và con. Sự ân hận muộn màng của họ, tôi không có nhu cầu chứng kiến.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *