Posted in

Con dâu mới si//nh được 15 ngày mẹ chồng đã bắt dậy từ 5 giờ sáng để rửa bát cho quán phở

Hoa sinh con trai đầu lòng trong niềm hạnh phúc xen lẫn mệt mỏi sau gần 10 tiếng đau đẻ. Ai cũng bảo cô “mẹ tròn con vuông là may mắn rồi”, chỉ riêng mẹ chồng — bà Thu — vẫn cau có:

“Con trai thì tốt đấy, nhưng mới sinh phải gọn gàng, đừng có lười. Đẻ xong mà nằm ì ra là hỏng người.” Cô chỉ biết gật đầu, dù người còn yếu, chân đi chưa vững.

Mới 15 ngày, Hoa còn đang trong thời gian ở cữ, người xanh xao, bụng vẫn còn đau âm ỉ. Nhưng 5 giờ sáng, khi trời còn tối mờ, tiếng mẹ chồng vang lên ngoài cửa:

“Hoa ơi, dậy rửa bát cho quán phở đi con, khách sắp đến rồi. Bát đũa tối qua khách ăn đêm qua còn đầy ra đấy chưa có người dọn. Đẻ đái gì mà lười thế, ở nhà này ai cũng làm.”

Hoa bủn rủn cả người.

“Mẹ ơi… con mới đẻ xong mới nửa tháng, con đau lắm, để con nghỉ thêm vài hôm được không mẹ?” Bà Thu mở toang cửa quát:

“Đau gì mà đau! Đẻ chứ có ốm hấp hối đâu. Ở quê tôi, đẻ xong ba ngày người ta ra đồng rồi. Cô là dâu, phải biết điều!”.

Tiếng quát của bà to quá khiến cháu nhỏ giật bắn mình khóc ré lên. Hoa vội vàng ôm con lên dỗ.

“Dỗ con cho nó nín khóc nhanh rồi đặt nằm đấy ra rửa bát cho tôi. Khách đến ăn sáng mà bát đũa chưa có cô chết với tôi”.

Con vừa thiu thiu ngủ Hoa đặt vội con nằm xuống rồi vội vã ra ngoài. Làm việc mệt mỏi, ngủ ít không được nghỉ ngơi nên sữa trong người Hoa ít dần, con bú không đủ, khóc suốt đêm.

Thế nhưng đến bữa, bà Thu chỉ con con dâu ăn cơm với đĩa lạc rang và bát canh rau luộc.

“Ăn nhiều là béo, béo thì lú, nuôi con không khéo. Ăn thanh đạm mới tốt cho sữa,” bà nói.

Hoa cố nuốt, nước mắt chan cơm. Con khóc đòi bú, nhưng chẳng có giọt sữa nào. Mẹ chồng nghe tiếng liền quát ầm:

“Khóc suốt ngày! Cô cố tình làm nó khóc để trốn việc à? Không có sữa thì pha sữa ngoài, chứ ai rảnh dỗ mãi thế. Nhanh nhanh ra ngoài dọn dẹp đi, nhà làm hàng chứ không phải chơi đâu… Nhà người ta kiếm được con dâu về nhờ đằng này bà dâu nhà này lười không để đâu cho hết”.

Chiều hôm đó, khi bà Thu vừa mắng vừa đập mạnh chậu bát xuống đất, Hoa không chịu nổi nữa, nước mắt lưng tròng:

“Mẹ ơi, con đã cố hết sức rồi! Con đau, con mệt, con đói, con kiệt sức lắm rồi. Mẹ làm ơn thương con một chút đi…”

Bà Thu trợn mắt: “Cô dám cãi tôi à? Loại dâu mất nết, mới về chưa được bao lâu đã láo! Cút ngay…”

Đúng lúc ấy, Hùng — chồng Hoa — từ công trình về. Nghe mẹ nói vợ cãi, anh không cần hỏi han gì, tát Hoa một cái như trời giáng.

“Cô dám hỗn với mẹ tôi à? Muốn về nhà cô thì xách đồ đi luôn!”

Hoa ôm mặt, nước mắt lăn dài, chỉ biết bế đứa con đỏ hỏn lên rồi lặng lẽ ra khỏi nhà vào lúc chập choạng tối. Cô biết ở đây mình khổ suốt đời…

2 tiếng sau Hùng đi uống rượu với bạn về mới tá hỏa không thấy vợ con đâu. Bà Hoa mải bán hàng cũng không để ý. Bà còn bảo: “Cái ngữ đấy ra đường chết đói, tí nữa phải mò về thôi”.

Hùng lo lắng bắt đầu đi tìm vợ. Bà Năm, người hàng xóm phụ bán phở cho mẹ Hùng kéo anh vào nhà:

“Cậu có biết vợ cậu ở nhà khổ thế nào không? Mới sinh nửa tháng, mẹ cậu bắt rửa bát từ sáng, ăn cơm nguội với lạc rang, tối còn bị mắng oan. Nó kiệt sức lắm rồi. Cậu tát nó, nó ôm con mà run, tôi nhìn mà xót cả ruột! Chắc nó bỏ đi thật rồi…”

Hùng sững người. Tay anh run bắn, mặt tái nhợt. Anh phóng xe ra bến, tìm khắp nơi nhưng cũng chẳng thấy vợ con đâu. Anh hối hận lắm rồi nhưng biết tìm vợ ở đâu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *