Posted in

Con dâu 10 năm không si//nh con, mẹ chồng dẫn nh//ân tì//nh của con trai về

Hà lấy Tuấn năm 25 tuổi. Cuộc sống ban đầu tuy không khá giả nhưng tràn đầy yêu thương. Sau 3 năm vẫn chưa có con, Hà lặng lẽ đi khám một mình vì sợ chồng tổn thương. Nhưng kết quả khiến cô chết lặng: chồng cô bị vô sinh hoàn toàn.

Bác sĩ khuyên:

“Anh ấy không thể có con tự nhiên, muốn thì phải xin tinh trùng hoặc nhận con nuôi.”

Hà ôm tờ giấy xét nghiệm, khóc suốt đêm. Nhưng khi nhìn Tuấn say ngủ bên cạnh, cô lại tự nhủ:

“Không sao, chỉ cần anh tốt, con cái trời sẽ thương.”

Cô giấu nhẹm kết quả, chỉ nói với mẹ chồng là “bác sĩ bảo vợ chồng cùng yếu, cần thời gian.”
Mười năm qua, Hà vẫn ở bên chăm sóc, phụng dưỡng mẹ chồng như con ruột, chưa một lời oán trách.

Nhưng lòng người đổi thay. Mẹ chồng – bà Thìn – dần trở nên cay nghiệt. Bà hay mỉa:

“Đàn bà gì mà mười năm không đẻ được hạt nào. Cây độc không trái, gái độc không con, chán thật.”

Tuấn, thay vì bênh vợ, lại bắt đầu xa lánh. Rồi một ngày, Hà nghe tin anh có người khác – cô thư ký tên Vy. Bà Thìn không những không phản đối, mà còn đổ lỗi cho con dâu:

“Tại cô đấy, cô làm chồng chán, không sinh được con thì để người khác sinh. Tôi ủng hộ nó cưới vợ hai!”

Hà chết lặng, nhưng vẫn im lặng. Đến khi một buổi tối, bà Thìn dắt cô Vy về nhà, chỉ tay ra lệnh:

“Từ nay, cô hầu hạ Vy như hầu chị dâu. Nó là người sinh cháu cho nhà này!”

Tuấn cúi đầu không nói. Còn Vy cười khẩy, thản nhiên ngồi xuống ghế salon, búng tay:

“Chị Hà, chị pha cho tôi ly nước cam nhé. Mang thêm khăn lau chân nữa.”

Giọt nước mắt Hà rơi xuống, nhưng đôi mắt cô sáng lạnh. Cô quay người lên phòng, mở tủ, rút ra tập hồ sơ bệnh án cũ, có dấu đỏ và chữ ký bác sĩ, đặt mạnh xuống bàn.

Giọng Hà rắn như thép:

“Đây là kết quả khám vô sinh cách đây 10 năm. Người không có khả năng sinh con là chồng mẹ, chứ không phải tôi!*
Còn cô Vy, nếu muốn sinh cháu cho nhà này, tốt nhất nên xem lại người mình đang bám lấy là ai!”

Căn phòng im phăng phắc. Bà Thìn tái mặt, lắp bắp:

“Cô… cô nói dối! Giấy tờ giả!”

Hà cười nhạt:

“Tin hay không tùy các người”

Nói rồi, cô mở tủ, lấy vali, rút thêm một tập giấy đỏ khác, dằn xuống bàn.

“Ngôi nhà này – con đứng tên một nửa, vì là tiền con bỏ ra sửa sang lại. Mẹ, anh, và cả cô Vy – muốn ở thì trả phần con, không thì dọn đi.”…

Hà cho họ 3 ngày để suy nghĩ, sống như họ thì chẳng việc gì cô phải tử tế nữa… Mẹ chồng cô tưởng có cháu đích tôn nhưng đúng là số trời rồi…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *