Cuối tuần, tôi hứa đưa con trai 6 tuổi đi trung tâm thương mại chơi. Con háo hức lắm, vì ở đó có khu đồ chơi mà lần trước con đã đứng ngắm mê mẩn cả buổi — đặc biệt là chiếc ô tô mô hình điều khiển từ xa màu đỏ, giá hơn 2 triệu. Con bảo: “Mẹ cho con đến ngắm thôi, con không đòi mua đâu, con biết mẹ không có tiền mà”. Nghĩ mà thương con quá…
Chẳng là lần trước gần sinh nhật con vợ chồng tôi cũng cho con đến đó. Con thích chiếc ô tô đấy lắm và đòi xin bố mua cho làm quà sinh nhật. Nhưng chồng tôi từ chối thẳng thừng: “2 triệu đấy chứ không rẻ đâu. Bố mẹ đang tiết kiệm tiền mua nhà nên không thể mua mấy thứ đồ chơi đắt và lãng phí này được”. Thế là con tôi im lặng, thằng bé cũng rất hiểu chuyện, nó đứng ngắm cái ô tô cả tiếng nhưng không một lần nào đòi mua lại nữa.
Lần này tới trung tâm thương mại, con lại chạy thẳng tới quầy đồ chơi đó, mắt sáng rực: “Mẹ ơi bố bảo khi nào bố mua được nhà, con mà ngoan thì bố sẽ mua cho con chiếc ô tô này mẹ ạ”. Nghe con nói, tôi khẽ cười, trong lòng có chút ấm áp. Nhưng vài giây sau, nụ cười ấy vụt tắt. Từ xa, tôi thấy một người đàn ông đang đẩy xe hàng – dáng người, bước đi, cả chiếc áo sơ mi màu xám ấy… quen đến đau lòng. Là chồng tôi – anh Tuấn.
Đi bên cạnh anh là một người phụ nữ ăn mặc thời thượng, trên tay bế một cậu bé khoảng 3 tuổi. Cậu bé đó đang cười rạng rỡ khi anh cúi xuống gỡ từng món đồ chơi trong kệ bỏ vào giỏ hàng. Tôi nín thở nhìn kỹ — bộ sưu tập 5 chiếc ô tô mô hình y hệt loại con trai tôi thích. Tôi cảm giác như có ai bóp nghẹt tim mình. Nhìn xuống con trai tôi vội vàng kéo con ra sau kệ hàng, sợ con thấy cảnh tượng quá tàn nhẫn đó.
Anh Tuấn cười với người phụ nữ ấy — nụ cười mà suốt bao tháng nay tôi không còn thấy. Họ đi cùng nhau như một gia đình thật sự: anh đẩy xe, cô ta chọn đồ, đứa bé ríu rít gọi “bố ơi”. Tối hôm đó, tôi giả vờ không biết gì. Khi anh về nhà, vẫn cái vẻ thản nhiên, anh nói: “Hôm nay anh phải đi gặp khách hàng ở trung tâm thương mại, mệt lắm.” Tôi chỉ gật đầu, cười nhạt: “Anh gặp khách hàng mà sao lại vào khu đồ chơi trẻ em?”. Anh khựng lại vài giây, rồi gượng cười: “À… anh đi ngang qua thôi.”. Lúc đó, tôi biết — chúng tôi đã đến giới hạn.
Tôi âm thầm điều tra. Chỉ trong một tuần, tôi biết tất cả: Người phụ nữ ấy là Lan, bạn học cũ thời đại học của chồng tôi, cũng chính là người yêu cũ anh từng nhắc thoáng qua. Hai năm trước, trong buổi họp lớp, họ gặp lại nhau. Cũng từ hôm đó, anh dần xa tôi, bận rộn hơn, lạnh nhạt hơn.
Kinh khủng hơn, khi tôi nhờ người quen tra trong giấy tờ giao dịch, tôi phát hiện anh đứng tên một căn chung cư nhỏ trị giá hơn 2 tỷ đồng ở quận bên, mua cho Lan và con riêng của cô ta.Trong khi đó, tôi và con vẫn đang đi thuê căn nhà 30m², mỗi tháng chắt chiu trả từng đồng tiền nhà, điện nước.
Thì ra lần trước anh con đòi mua chiếc ô tô anh kêu đắt, anh nói tiết kiệm tiền mua nhà… nhưng anh tiết kiệm là để mua nhà cho người khác chứ đâu phải mẹ con tôi. Tôi không gào khóc, không đánh ghen. Tôi chọn im lặng lên kế hoạch. Tôi thu thập tất cả bằng chứng: ảnh, tin nhắn, hóa đơn chuyển tiền, hợp đồng nhà. Tôi nhờ luật sư – người bạn cũ – tư vấn.
Và rồi, trong một buổi chiều mưa, tôi đặt trước mặt anh toàn bộ hồ sơ đó. Anh sững sờ, tái mặt. Tôi nói chậm rãi, rõ từng chữ: “Căn hộ đó, anh đứng tên. Nhưng số tiền anh dùng để mua là tiền ông bà nội bán đất ở quê cho cháu. Anh cầm tiền nhưng lại giấu tôi. Giờ có ông bà làm chứng. Tôi sẽ kiện để lấy lại căn nhà đó… nó sẽ thuộc về con tôi.”
Anh lắp bắp: “Em hiểu nhầm rồi, anh chỉ giúp cô ấy mua thôi…”. Tôi nhìn anh, cười nhạt: “Anh giúp người yêu cũ mua nhà, và nhận con cô ta là con mình sao? Con anh thì anh tiếc tiền mua cho nó 1 cái ô tô nhưng con nhân tình thì anh mua cho 1 lúc 5 cái. Con anh sống ở trọ còn anh mang tiền của con đi mua nhà cho mẹ con nhân tình ở. Anh thấy mình có xứng đáng làm cha không? Anh yêu thương họ vậy thi anh ở lại với họ đi. Tôi chỉ lấy lại những gì con tôi xứng đáng có.”
Vài tháng sau, tôi và con chuyển về căn hộ đó – ngôi nhà mà anh từng giấu tôi để “chăm lo” cho người khác. Tôi để lại trên bàn một lá thư ngắn: “Cảm ơn anh, nhờ sự phản bội của anh mà mẹ con tôi có nơi ở ổn định. Còn hạnh phúc của anh – hãy chia đều cho hai mẹ con cô ấy. Tôi không cần.” Tôi nhường anh cho cô ta, không vì tha thứ, mà vì tôi không muốn con mình lớn lên trong ngôi nhà có người cha biết phản bội và nói dối.

