Posted in

Chồng mang hết 300 triệu tiết kiệm và th//ai s//ản của vợ về quê xây nhà cho bố mẹ mình, b//ỏ m//ặc vợ con mới si//nh trong căn nhà trọ

Tôi sinh con gái đầu lòng khi mới 27 tuổi. Hai vợ chồng thuê căn trọ nhỏ ở ngoại thành, dù không sang trọng nhưng tôi luôn thấy ấm cúng, vì nghĩ có chồng bên cạnh là đủ.
Từ lúc bầu, tôi đã tiết kiệm từng đồng. Ngoài lương hàng tháng, tôi dành dụm được 250 triệu từ thời chưa cưới, cộng với tiền thai sản hơn 50 triệu, định sau sinh sẽ mua chiếc xe nhỏ để chồng chạy thêm, kiếm thêm thu nhập.

Nhưng mọi kế hoạch tan tành trong một buổi chiều.

Hôm đó, anh Hưng – chồng tôi – về quê mấy ngày. Tôi cứ nghĩ anh lo cho bố mẹ, nào ngờ đến khi kiểm tra tài khoản thì toàn bộ số tiền tiết kiệm biến mất. Gọi điện hỏi, anh lạnh lùng bảo:

“Anh rút hết rồi. Nhà bố mẹ dưới quê tường nứt. Anh em tôi góp tiền xây lại”.

“Nứt có chút thôi mà chứ có phải nứt nhiều đâu, vết nứt nhỏ thế có ảnh hưởng gì đâu”

“Nhưng có người nhìn thấy họ đi rêu rao cả làng rồi, anh em tôi xấu mặt phải xây lại nhà mới cho thiên hạ lác mắt. Cô đi làm dâu mà không biết phụng dưỡng nhà chồng thì đừng nói nữa.”

Tôi chết lặng:

“Nhưng con mình mới sinh, còn phải mua sữa, bỉm… Em không còn đồng nào cả. Còn chút tiền vừa hôm trước người ta đến thu tiền nhà, tiền điện nước em đóng hết cho họ rồi. Tháng này anh cũng chưa đưa em đồng nào cả”

Giọng anh ta vang lên đầy khó chịu:

“Cô nhìn lại đi, căn nhà đó là bộ mặt của gia đình tôi. Làng trên xóm dưới người ta xây nhà mới hết rồi, chỉ còn nhà tôi nứt toác, anh em tôi không thể mất mặt được. Cô ở trọ thì cứ thế mà ở, ai lên chơi đâu mà lo xấu hổ.”

Điện thoại tắt. Tôi ôm con, nước mắt rơi không ngừng.
Đêm đó, con khóc khản cổ vì thiếu sữa, tôi gọi cho anh hàng chục cuộc, nhưng anh không nghe.

Tôi nhìn căn phòng trọ trống rỗng, rồi nhìn đứa bé tím tái vì đói do mẹ thiếu sữa, trong lòng như có ai bóp nghẹt. Không còn cách nào khác, tôi quyết định đi làm thuê dù mới sinh được 20 ngày.

Ngày hôm sau, tôi bọc con trong khăn, nhờ bà chủ trọ trông giúp rồi ra quán ăn gần đó xin rửa bát thuê. Mỗi ngày chỉ được 100 ngàn, tay nứt nẻ vì nước rửa chén, người đau nhức vì vết mổ chưa lành. Nhưng tôi cắn răng chịu đựng, chỉ để có cái ăn, có tiền mua sữa, mua thuốc cho con.

Ba tháng sau, khi tôi đã đi làm ổn định, anh Hưng mới quay lại — da dẻ đen nhẻm, ăn mặc lôi thôi, vẻ mặt tự đắc. Anh ta sẵn sàng bỏ vợ con bơ vơ, bỏ công việc để ở nhà xây nhà cho bố mẹ xong xuôi mới lên:

“Nhà dưới quê xây xong rồi, đẹp lắm. Cô xem, anh em tôi làm được chuyện lớn như vậy, ai cũng khen.”

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn, không nói gì. Anh đi vào nhà, thấy tủ lạnh, bếp điện, bình sữa mới… anh hỏi:

“Ơ, tiền đâu cô sắm được mấy thứ này? Tôi tưởng cô hết tiền rồi?”

Tôi quay lại, bình thản nói:

“Đúng. Tôi hết tiền – nên tôi đi làm thuê khi con mới 20 ngày và mẹ con tôi sống tốt đến giờ. Và mãi mãi về sau cũng vẫn tốt chỉ cần anh đừng bao giờ xuất hiện”

Anh ta sững sờ:

“Ý cô là gì?”

Tôi đặt lên bàn tờ đơn ly hôn đã ký sẵn, kèm theo cuốn sổ tiết kiệm mới lập đứng tên tôi và con:

“Từ nay, anh có thể sống với ‘bộ mặt dòng họ’ của mình. Còn tôi, tôi sẽ sống vì con.”

Anh Hưng tái mặt, ném tờ giấy xuống đất:

“Cô dám bỏ tôi à? Tôi xây nhà là vì bố mẹ!”

Tôi nhìn anh, nụ cười mỉa mai:

“Anh quên mất một điều, người đàn ông có thể xây cả tòa biệt thự cho cha mẹ, nhưng nếu để vợ con đói khổ — thì ngôi nhà đó chỉ là cái vỏ trống rỗng.”

“Không bao giờ tôi kí đơn”

Giờ tôi phải làm sao hả mọi người? Sống với người chồng mà lúc nào cũng chỉ đặt bố mẹ anh ta lên hàng đầu thì mẹ con tôi sẽ khổ cả đời…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *