Posted in

Chồng bắt vợ đưa hết 200 triệu tiền th//ai s//ản và 300 triệu tiền tiết kiệm cho em chồng mua mà

Bữa cơm tối hôm ấy bắt đầu như bao bữa khác — canh thơm, cá kho, dưa muối. Nhưng không khí trong nhà nặng nề từ khi Minh bước vào, tay vẫn còn vương mùi rượu. Lan ngồi úp mặt vào bát, vừa múc cơm vừa lén nhìn chồng, tim thắt lại. Hai đứa nhỏ ríu rít xin một miếng cá, chạy vòng quanh chân mẹ như bóng với hình.

Minh đặt cốc xuống, giọng cộc lốc: “Lần này rốt cuộc là thế nào? 200 triệu tiền thai sản của cô đâu? 300 triệu tiết kiệm nữa đâu? Cô đưa hết cho thằng Quân em trai tôi để nó mua mảnh đất đi!

Lan ngẩn người, thều thào: Tiền đó là của vợ chồng mình, để lo cho các con mà. Nhà mình cũng cũ nát xuống cấp đã sửa được đâu??

Minh bật dậy, mặt đỏ bừng: “Cô không thể? Cô mà không đưa thì chết với tôi đấy! Thằng em tôi cần mảnh đất để làm ăn, tôi đã hứa đưa tiền cho nó rồi. Cô nghe cho rõ — đưa hết, hoặc là…”.

Tiếng “hoặc là” còn văng vẳng thì tay Minh đã vung qua. Cái tát giáng xuống mạnh đến nỗi bát cơm rơi vỡ, tiếng đũa va vào đĩa, tiếng trẻ con im bặt trong giây lát. Lan ôm mặt, nước mắt trào ra nhưng không kêu một tiếng. Trong lòng cô, nỗi nhục và sợ hãi trong nhiều năm dồn nén bùng lên thành quyết tâm.

Cả nhà im lặng. Minh thở hầm hập, bước vào phòng ngủ, đóng cửa sầm lại. Giọng anh còn vọng ra: “Nhanh! Chuẩn bị tiền cho em trai tôi trước 10 giờ mai!”.

Lan cúi đầu, nghe tim mình như vỡ tan. Cái tát hôm nay không chỉ làm đỏ má, mà còn xé toang dự định yên ả cả đời dài cô từng cố níu. Cô biết nếu còn ở lại, những lần bạo lực sẽ tiếp tục, những lần bị xúc phạm sẽ nhân lên. Và hai đứa con — chính là lý do cô phải rời đi.

Đêm ấy, khi chồng lôi xe máy đi nhậu với bạn, Lan âm thầm thực hiện kế hoạch đã ấp ủ trong lòng nhiều tháng. Cô không chống đối, không làm lớn chuyện — vì cô cần mọi việc diễn ra nhẹ nhàng, bảo đảm an toàn cho con.

Cô chuẩn bị: lấy hết giấy tờ của hai con, sổ hộ khẩu, sổ tiết kiệm, một chút tiền, một túi quần áo gọn nhẹ, điện thoại sạc đầy, vài bộ quần áo. Trước khi đi, cô mở máy tính, gửi email cho luật sư đã hẹn trước: hợp đồng ủy quyền, đơn ly hôn có chữ ký tạm thời, sao kê tài khoản để làm bằng chứng. Cô còn gọi cho mẹ ruột, thì thầm: “Mẹ ơi, con về. Giúp con một tuần thôi.”

Lan nhẹ nhàng bế hai con, khóa cổng sau thật khẽ rồi đi. Căn nhà tối om, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc. Trước khi ra khỏi ngõ, cô quay lại nhìn bức ảnh gia đình — rồi bước đi, như cắt đứt một mối dây đã mục ruỗng.

Sáng hôm sau, Minh tỉnh dậy với cơn đau đầu, chợt nhận ra vắng vợ, vắng hai đứa trẻ. Anh mở điện thoại: tin nhắn, không có. Gọi, không nghe. Anh lên Facebook, thấy mẹ vợ vừa gửi ảnh cháu lên — kèm theo địa chỉ nhà ngoại. Minh bàng hoàng …

Đến trưa, Minh nhận được email. Mở ra, đọc, mặt anh tái mét. Đó là đơn ly hôn đã lập sẵn, kèm theo tin nhắn gửi luật sư: “Vì an toàn cho mẹ con tôi, tôi đã nộp đơn và gửi bằng chứng lạm dụng. Mọi tài sản hãy chờ Tòa xử lý.” Kèm theo là sao kê tài khoản cho thấy số tiền 500 triệu đã được Lan rút trước đó — không phải để “bỏ đi”, mà để lo cho cuộc sống tạm thời cho ba người: tiền thuê nhà, tiền đóng viện phí dự phòng, đặt cọc mấy tháng ở nhà ngoại.

Phẫn nộ, Minh lao đến nhà bố vợ, la lối, muốn kéo con về. Nhưng cảnh tượng đón anh ở đó khiến tim anh rụng rời: Lan đứng cạnh mẹ, mắt thoáng buồn nhưng kiên quyết, đứa trẻ ôm chặt lấy bà ngoại, nụ cười trẻ con trong trẻo như chưa hề bị thương. Bố Lan chỉ thẳng mặt con rể: “Anh về đi, con tôi sẽ gặp anh ở tòa”. Minh định lao vào nhưng cả họ nhà Lan đã đứng hết ở đó nên anh ta đành khựng lại thất thểu phóng xe máy ra về…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *