30 năm trước, ngày bác sĩ thông báo tôi bị dính buồng trứng, không thể mang thai, bầu trời như sụp đổ dưới chân. Tôi khóc cạn nước mắt, chuẩn bị sẵn tinh thần ký đơn ly hôn để chồng đi tìm hạnh phúc mới. Nhưng Hùng – chồng tôi khi ấy – đã ôm tôi vào lòng, thề thốt sẽ bên tôi trọn đời.
Ba tháng sau, anh bế về một đứa bé đỏ hỏn, nói là con của một người họ hàng xa bị tai nạn qua đời, nhờ chúng tôi nuôi giúp. Tôi nhìn đứa bé gái khát sữa khóc ngằn ngặt, bản năng làm mẹ trỗi dậy mạnh mẽ. Tôi đặt tên con là An, coi nó như núm ruột, như món quà trời ban để bù đắp cho sự khiếm khuyết của mình.
Tôi yêu An hơn cả sinh mạng. Những đêm con sốt, tôi thức trắng chườm khăn. Những ngày con đi học, tôi là người đưa đón, dạy con từng nét chữ. Hùng thì khác, anh bận rộn với những chuyến công tác triền miên, tiền bạc anh đưa về đầy đủ nhưng tình cảm thì nhạt nhòa. Tôi cứ ngỡ đàn ông lo sự nghiệp là thế, nên cam tâm tình nguyện ở nhà nội trợ, chăm sóc cha con anh chu toàn, không một lời oán thán.
An lớn lên xinh đẹp, giỏi giang và ngoan ngoãn. Ngày con đi lấy chồng, tôi khóc nhiều hơn cả con. Tôi hạnh phúc vì cuối cùng tổ ấm của mình cũng trọn vẹn.
Nhưng đời không như mơ….
Năm ngoái, ông Hùng phát hiện ung thư gan giai đoạn cuối. Bác sĩ trả về. Những ngày tháng cuối đời của chồng, một tay tôi lo liệu. Tôi lau rửa, vệ sinh, bón từng thìa cháo, chịu đựng những cơn cáu gắt vô cớ của anh. An cũng thường xuyên về thăm, nhưng vì bận con nhỏ nên chủ yếu vẫn là tôi túc trực.
Đêm ấy, mưa tầm tã. Hùng khó thở, biết mình không qua khỏi đêm nay, anh bảo tôi gọi luật sư và cái An vào gấp. Căn phòng sặc mùi thuốc sát trùng và tử khí. Hùng nằm thoi thóp trên giường, hơi thở rít lên từng hồi như tiếng kéo cưa. Luật sư lấy ra một phong bì niêm phong, đặt lên bàn.
Hùng ra hiệu cho tôi ra ngoài, chỉ để An lại. Nhưng tôi lo cho anh, chỉ khép hờ cửa và đứng nép bên ngoài phòng khách, lòng nóng như lửa đốt. Và rồi, tôi nghe thấy tiếng anh thều thào, giọng nói yếu ớt nhưng rành rọt đến lạnh người: — “An à… Di chúc này cha viết… Cha để lại cho bà ấy 200 triệu gọi là tiền dưỡng già, coi như trả công bà ấy chăm sóc cha con mình mấy chục năm qua. Còn lại… căn biệt thự này, hai mảnh đất ở quê và sổ tiết kiệm 5 tỷ… tất cả đều là của con.”
Tôi đứng chết lặng. Chân tay bủn rủn, phải bám chặt vào mép tường mới không ngã quỵ. 200 triệu? Cho 30 năm thanh xuân? Cho những đêm thức trắng? Cho cái tình nghĩa vợ chồng tào khang?
Nhưng câu nói tiếp theo của chồng mới thực sự là nhát dao chí mạng đâm thấu tim tôi: — “Con không phải con nuôi… Con là con ruột của cha với mối tình đầu. Bà ấy… chỉ là người dưng cha mượn để nuôi con khôn lớn thôi. Giờ cha đi rồi, con đừng để bà ấy hưởng những thứ thuộc về máu mủ nhà mình. Ký đi con… nhận tài sản rồi đuổi khéo bà ấy về quê…”
Tôi bụm miệng để không bật ra tiếng nấc nghẹn ngào. Hóa ra, tôi không phải là người vợ, người mẹ được trân trọng. Tôi chỉ là một con ô-sin cao cấp, một “máy nuôi con” không công cho anh và người tình cũ. Sự hi sinh, lòng bao dung của tôi suốt 30 năm qua, trong mắt anh chỉ là sự lợi dụng tàn nhẫn.
Cánh cửa phòng bật mở. Tôi không kịp trốn, đứng trân trân nhìn hai cha con. Hùng nhìn tôi, ánh mắt không chút hối lỗi, thậm chí còn có tia nhìn hả hê của kẻ thắng cuộc phút cuối đời. Anh ta nghĩ tôi sẽ gào khóc, sẽ van xin.
An cầm tờ di chúc trên tay, khuôn mặt đẫm nước mắt. Nó nhìn cha nó, rồi nhìn tôi – người mẹ già nua, tóc bạc phơ, đang run rẩy vì đau đớn.
— “Cha nói xong chưa?” – An hỏi, giọng lạnh tanh bất ngờ.
Hùng gật đầu, mắt nhắm nghiền chờ đợi con gái ký tên. Và rồi, điều kinh khủng và chấn động nhất đã xảy ra.
“Xoạt! Xoạt!” Tiếng giấy bị xé rách toạc vang lên khô khốc giữa căn phòng yên tĩnh. An không ký. Con bé xé nát tờ di chúc thành từng mảnh vụn ngay trước mắt người cha đang hấp hối và ông luật sư đang há hốc mồm kinh ngạc.
Hùng trợn ngược mắt, cố rướn người lên, tay run rẩy chỉ vào mặt con gái, miệng ú ớ không thành tiếng. An ném nắm giấy vụn lên trời, những mảnh giấy trắng rơi lả tả như đám tang sớm cho cái tình nghĩa bạc bẽo này. Nó bước đến, nắm chặt lấy tay tôi, rồi nhìn thẳng vào mắt bố đẻ mình, nói từng lời như đóng đinh:
— “Ông nhầm rồi. Ông nghĩ 30 năm ông không nói thì tôi không biết sao? Tôi biết tôi là con riêng của ông từ năm tôi 18 tuổi. Nhưng ông biết vì sao tôi im lặng không? Vì tôi thương MẸ!”
An siết chặt tay tôi, nước mắt nó rơi lã chã xuống bàn tay chai sạn của tôi: — “Người đàn bà mà ông gọi là ‘người dưng’ này đã bán hết trang sức hồi môn để chạy tiền cho ông chữa bệnh. Người này đã thức trắng đêm quạt cho tôi ngủ khi mất điện. Người này chưa từng đánh tôi một roi nào dù tôi không phải máu mủ. Với tôi, công sinh không bằng công dưỡng. Ông chỉ góp một giọt máu, còn mẹ mới là người rút ruột rút gan để tôi thành người!”
Hùng nghe từng lời của con gái, mặt tím tái, hơi thở đứt quãng liên hồi. Sự tức giận và cú sốc khiến máy đo nhịp tim bắt đầu kêu inh ỏi.
An quay sang luật sư, giọng đanh thép: — “Luật sư làm chứng cho tôi. Tôi – Nguyễn Hoài An – từ chối nhận toàn bộ tài sản thừa kế theo di chúc này. Theo luật, nếu không có di chúc, tài sản sẽ chia đôi cho vợ và con. Phần của tôi, tôi xin tặng lại toàn bộ cho mẹ tôi – bà Nguyễn Thị Thanh.”
Rồi nó cúi xuống, ghé sát tai người cha đang trút hơi thở cuối cùng, nói câu chốt hạ đầy cay đắng: — “Ông tính toán cả đời, nhưng ông quên tính một điều: Ông có thể lừa được cả thiên hạ, nhưng không lừa được trái tim của một đứa con. Ông chết đi, mang theo toan tính của ông. Còn căn nhà này, tài sản này, là của MẸ TÔI.”
Hùng trân trối nhìn con gái lần cuối, một giọt nước mắt ân hận (hay tức tưởi?) chảy ra từ khóe mắt đục ngầu, rồi lịm dần. Tiếng máy tít dài báo hiệu sự kết thúc.
Tôi òa khóc, ngã quỵ xuống sàn. Không phải khóc thương cho người chồng tệ bạc vừa nằm xuống, mà khóc vì hạnh phúc. 30 năm hi sinh của tôi không hề vô nghĩa. Đứa con tôi nuôi nấng không cùng dòng máu, nhưng dòng máu nóng chảy trong tim nó là sự lương thiện và tình yêu thương mà tôi đã gieo trồng.
Tôi đã mất một người chồng, nhưng tôi đã thắng một cuộc đời: Tôi có một đứa con hiếu thảo – tài sản vô giá mà không tờ di chúc bạc tỷ nào mua được.h

