Đêm ấy, trời mưa như trút nước. Lan ôm bụng đau quặn, gọi cho chồng: “Anh ơi, em sắp sinh rồi… anh về đưa em đi viện với, em đau lắm!”. Bên kia đầu dây, giọng Tú khô khốc, lạnh lẽo như băng: “Giờ này còn gọi làm gì? Tôi nói rồi, đẻ con gái thì cuốn xéo về nhà đẻ, đừng có vác mặt về đây nữa. Con gái tôi nuôi làm gì cho chật nhà.”
“Anh… anh nói vậy mà nghe được à?” – Lan bật khóc, nước mắt hòa với cơn đau. “Tôi đang bận. Cô tự mà lo, tôi không rảnh hầu.” Rồi tút… tút… – đường dây bị cúp. Lan gập người, ôm bụng lê ra cửa, một tay bấu chặt lan can, gọi hàng xóm giúp.
Cùng lúc ấy, Tú đang nằm trong vòng tay của Hương – cô thư ký trẻ anh ta cặp bồ suốt nửa năm nay. Trong căn phòng khách sạn sang trọng, Hương cười khẩy: “Anh nói dối vợ thế này có sợ bị nghiệp quật không?”.Tú bật cười: “Cô ta nghèo, ngu và xấu, anh mà không bỏ sớm thì phí cả đời. Hương à, khi em sinh cho anh một thằng cu, anh sẽ bỏ hết, chỉ cần em thôi.” Anh ta đâu ngờ, chính trong đêm mưa gió ấy vợ anh được đưa đến bệnh viện trong tình trạng kiệt sức. Con chào đời trong đêm giông, là một bé gái yếu ớt, còn Lan thì ngất lịm.
Trưa hôm sau, Tú mới mò về nhà. Anh ta sốc ngất khi thấy trong sân nhà mình có rất nhiều người. Toàn những người lạ mặt đang dọn đồ. Anh ta hốt hoảng chạy vào: “Các người làm gì nhà tôi?” Một người đàn ông nhìn anh thản nhiên: “Nhà bán rồi, có hợp đồng công chứng đây. Chủ mới là bà Trần Thị Lệ – mẹ vợ anh.”
Tú sững sờ. Anh lao ra gọi điện cho Lan, nhưng số không liên lạc được. Đang lúc bấn loạn, điện thoại đổ chuông. Là giọng mẹ anh – run run, nghẹn ngào: “Tú… mày làm gì con dâu, con gái tao thế hả? Lan nó suýt chết đêm qua, còn mày thì…”. “Nó sinh con gái mặc kệ nó, nhưng nhà con… là sao?” – Tú vẫn tuôn ra những lời cay độc. Nhà mang tên tao. Tao bán nhà rồi, lấy tiền mua cho mẹ con Lan căn hộ khác. Từ giờ mày cút ra khỏi nhà tao. Tao không có đứa con bất nhân như mày nữa.”
Tú choáng váng, chân khuỵu xuống. Tất cả sụp đổ chỉ trong một đêm. Ba tháng sau, công ty anh cũng rối ren. Hương – người tình – biến mất cùng toàn bộ tiền quỹ. Hóa ra cô ta chỉ lợi dụng Tú để moi thông tin, rồi trốn sang nước ngoài với người khác. Tú bị điều tra, mất việc, nợ nần chồng chất. Không còn nhà, không còn tiền, không còn cả danh dự.
Trong khi đó, Lan xuất hiện lại – rạng rỡ trong bộ váy trắng, trên tay bế con gái nhỏ. Cô đứng cạnh mẹ chồng cũ, người giờ đã dọn về sống cùng hai mẹ con cô trong căn hộ mới. Bà nắm tay Lan, nước mắt lăn dài: “Mẹ sai rồi con ạ… Mẹ tưởng nó là thằng tử tế, ai ngờ…”. Lan mỉm cười, ánh mắt hiền nhưng kiên nghị: “Con không trách mẹ đâu. Con chỉ mong mẹ hiểu, đàn bà dù yếu đuối đến đâu, khi bị dồn đến bước đường cùng vẫn có thể đứng dậy, làm lại từ đầu.”
