Nam mất vợ từ khi mới ngoài ba mươi. Vợ anh, Hoa, sau khi sinh con đầu lòng chẳng may mắc bệnh hiểm nghèo và ra đi đột ngột. Để lại anh cùng bà mẹ già yếu, đã ngã quỵ sau cái chết của con gái. Ngày đưa tang vợ, hàng xóm thì thầm:
– Vợ chết rồi, kiểu gì nó cũng bỏ bà già này thôi. Nuôi mẹ vợ ai mà dại thế?
Nhưng họ đã lầm. Nam không bỏ đi. Anh gánh cả trách nhiệm chăm lo cho mẹ vợ, người phụ nữ đã đau khổ mất con, giờ lại nằm liệt giường. Ngày đi làm thuê phụ hồ, tối về lau người, thay quần áo, nấu cháo cho mẹ. Có hôm trời mưa tầm tã, mẹ đau nức nở gọi:
– Nam ơi, mẹ khát nước…
Anh bật dậy, lụi hụi nấu chút nước gừng, bón từng thìa. Nhiều người thương thì ít, nhưng kẻ chê bai thì nhiều:
– Bà có phải máu mủ gì đâu, chăm làm gì? Lo mà lấy vợ mới đi!
Nam chỉ cười buồn:
– Bà coi tôi như con, tôi coi bà như mẹ. Nghĩa tình này, sao nỡ bỏ?
Rồi ngày mẹ vợ ra đi cũng đến. Tang lễ giản đơn, anh đau như mất thêm một người vợ nữa.
Nhưng sau khi xong xuôi, đến chuyện chia tài sản, người ta lạnh lùng. Toàn bộ đất đai, nhà cửa, sổ tiết kiệm đều được con trai ruột của bà giành lấy. Anh rể mười năm cõng bà vào viện, hầu hạ từng bữa ăn… chỉ được dúi vào tay một bọc quần áo cũ cùng tờ 500 ngàn lẻ loi.
Người em vợ mỉa mai:
– Anh cầm đi, mẹ để lại cho anh “phần công chăm sóc” đấy. Chỉ thế thôi!
Họ hàng xì xào:
– Nuôi cả chục năm, cuối cùng được cái bọc rác. Dại chưa!
Nam cúi đầu, lòng nghẹn đắng, nhưng anh không trách.
Vài hôm sau, Nam mang bọc quần áo cũ ra giặt để giữ làm kỷ niệm. Khi lộn chiếc áo bông sờn vai, anh thấy có đường chỉ khâu chằng chịt khác thường. Tim anh đập mạnh.
Anh lấy kéo tỉ mỉ tháo từng mũi chỉ. Rồi bất ngờ… một tập giấy tờ Sổ đỏ, sổ tiết kiệm và 5 cây vàng sáng lóa rơi ra.
Trên cùng là một lá thư viết vội, chữ run rẩy của mẹ vợ:
“Nam con, mười năm qua nếu không có con, mẹ đã chẳng sống nổi. Con trai mẹ tham lam, chỉ biết tài sản. Nhưng con mới là người có hiếu. Toàn bộ ruộng đất, tiền tiết kiệm này mẹ để lại cho con và cháu ngoại. Mẹ tin con sẽ dùng đúng cách. Con chính là con trai thật sự của mẹ.”
Nam chết lặng, ngồi sụp xuống, nước mắt rơi lã chã. Anh ôm chặt bọc quần áo cũ, nghẹn ngào thì thầm:
– Mẹ ơi, con nào cần tiền… con chỉ mong mẹ sống thêm với con và cháu vài năm nữa thôi…
Trên đời này đúng là hiếm có người con rể như anh…

