Thấm thoát đã 4 năm trôi qua. Phương đứng trước gương, chỉnh lại tà váy màu kem trang nhã. Trong gương là một người phụ nữ 25 tuổi, mặn mà, sắc sảo và đáy mắt đã thôi gợn sóng những nỗi buồn cũ. Bé Bống – con gái cô – đang chạy lăng xăng quanh chân mẹ, miệng bi bô khen: “Mẹ Phương đẹp nhất!”. Phương mỉm cười, hôn lên trán con. Để có được nụ cười bình thản ngày hôm nay, cô đã phải đi qua một vùng trời giông bão.
Năm 21 tuổi, Phương yêu bằng tất cả sự ngây thơ của tuổi trẻ. Rồi cô có bầu. Gã đàn ông ấy – người từng thề non hẹn biển – đã biến mất không một dấu vết ngay khi nhìn thấy chiếc que thử thai hai vạch. Hắn chặn số, chuyển trọ, nghỉ việc, bốc hơi khỏi thế giới của cô sạch sẽ đến mức tàn nhẫn. Phương đã khóc cạn nước mắt, từng định buông xuôi, nhưng tiếng tim thai đập mạnh mẽ đã giữ cô lại. Cô chấp nhận làm mẹ đơn thân, nuốt nước mắt vào trong để nuôi con lớn khôn.
Hôm nay, Lan – cô bạn thân cứ nằng nặc kéo Phương đi dự đám cưới một người quen sơ sơ của Lan. – Đi đi mày, ở nhà mãi làm gì. Nghe nói chú rể là đại gia bất động sản, tiệc cưới sang chảnh lắm, coi như mình đi ăn ngon, mặc đẹp xả stress. Nể bạn, Phương gật đầu. Cô đâu ngờ, cái gật đầu ấy lại dẫn cô đến một màn kịch trớ trêu nhất của cuộc đời.
Trung tâm tiệc cưới lộng lẫy với hoa tươi ngập lối và ánh đèn pha lê rực rỡ. Phương chọn một góc bàn khuất, nhâm nhi ly nước cam và nhìn lên sân khấu. Tiếng nhạc du dương nổi lên, MC dõng dạc hô vang tên cô dâu chú rể. – Và xin quý vị hãy dành tràng pháo tay nồng nhiệt nhất chào đón chú rể Minh Kiên và cô dâu Thu Thảo!
Cánh cửa lớn mở ra. Chú rể bước vào trong bộ vest trắng lịch lãm, tay cầm bó hoa hồng, nụ cười tỏa nắng vẫy chào quan khách. Phương đang đưa ly nước lên môi bỗng khựng lại. Ly nước trên tay cô rơi xuống bàn, nước bắn tung tóe.
Là hắn! Minh Kiên. Dù hắn có béo tốt hơn, chải chuốt hơn, thì cái nốt ruồi bên khóe mắt và nụ cười nhếch mép ấy, dù có hóa thành tro Phương cũng nhận ra. Kẻ đã đẩy cô vào địa ngục trần gian 4 năm trước, kẻ đã bỏ mặc con gái ruột của mình để chạy trốn trách nhiệm, giờ đang đứng kia, đóng vai một người đàn ông hoàn hảo, hạnh phúc viên mãn.
Máu nó/ng trong người Phương sôi lên sùng sục. Tim cô đập mạnh như muốn vỡ tung lồng ngực. Bao nhiêu uất ức, bao nhiêu đêm thức trắng ôm con ốm, bao nhiêu lời dị nghị của người đời ùa về trong tâm trí cô như một cuốn phim quay chậm. Lan thấy bạn mình mặt cắt không còn giọt máu, lo lắng hỏi: – Mày sao thế? Trúng gió à?
Phương không trả lời. Cô siết chặt nắm tay, móng tay bấm vào da thịt đau điếng. Cô hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh lại. “Trái đất tròn, nhưng tròn đến mức nghiệt ngã thế này sao?”. Cô tự nhủ. Cô không trốn chạy. Tại sao cô phải trốn? Kẻ phải sợ hãi là hắn mới đúng.
Lễ thành hôn trên sân khấu diễn ra trong sự chúc tụng giả tạo. Đến phần đi chúc rượu, cô dâu chú rể bắt đầu di chuyển xuống từng bàn. Phương vẫn ngồi im, ánh mắt sắc lạnh dõi theo từng bước chân của Kiên. Khi cặp đôi đến bàn của Phương, Kiên vẫn cười nói hỉ hả, nâng ly rượu lên: – Cảm ơn các bạn đã đến chung vui…
Ánh mắt Kiên chạm phải ánh mắt Phương. Nụ cười trên môi hắn tắt ngấm. Mặt hắn biến sắc, chuyển từ hồng hào sang trắng bệch như xác chết. Tay hắn run lên, ly rượu sóng sánh chực trào ra ngoài. Hắn lắp bắp, định quay đi lảng tránh. Nhưng Phương đã nhanh hơn. Cô đứng bật dậy. Không nói không rằng, cô bước thẳng tới trước mặt Kiên.
CHÁT! Một cái tát giòn giã vang lên, xé toạc bầu không khí ồn ào của tiệc cưới. Cả hội trường im bặt. Tiếng nhạc dường như cũng tắt lịm. Kiên lảo đảo, ôm một bên má đỏ ửng. Cô dâu hét lên thất thanh. Nhưng Phương chưa dừng lại. CHÁT! CHÁT! Hai cái tát tiếp theo giáng xuống liên tiếp, mạnh mẽ và dứt khoát.
Đám đông bắt đầu xôn xao, bảo vệ định lao tới. Phương giơ tay lên ra hiệu dừng lại, rồi cô quay xuống nhìn cả hội trường, giọng nói vang lên, run rẩy vì xúc động nhưng rõ ràng từng từ: – Mọi người ngạc nhiên lắm phải không? Để tôi kể cho mọi người nghe chú rể đạo mạo này là ai. 4 năm trước, khi tôi mang thai con của hắn, hắn đã quỳ xuống van xin tôi phá bỏ. Khi tôi từ chối, hắn đã bỏ trốn, cắt đứt mọi liên lạc, để mặc một cô gái 21 tuổi bụng mang dạ chửa giữa thành phố xa lạ này.
Phương quay sang nhìn thẳng vào mắt Kiên, kẻ đang cúi gằm mặt xuống đất: – Anh Kiên à! Con gái tôi – cũng là con gái anh – giờ đã 3 tuổi rồi. Nó lớn lên bằng nước mắt và sự tủi nhục của mẹ nó, chứ không cần một xu lẻ nào của anh. Hôm nay gặp lại, tôi tặng anh 3 cái tát này. Một cái cho sự hèn hạ của anh. Một cái cho những ngày tháng thanh xuân anh cướp mất của tôi. Và một cái… là tôi thay con gái tôi, trả lại cái danh “bố” mà anh không xứng đáng!
Cả hội trường lặng đi như tờ. Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, rồi lớn dần thành những lời bàn tán. Những ánh mắt khinh bỉ đổ dồn về phía chú rể. Bỗng nhiên, từ một góc bàn phía xa, một người phụ nữ trung niên đứng dậy hét lớn: – Đánh hay lắm! Loại đàn ông hèn hạ!
Như một hiệu ứng domino, cả hội trường bắt đầu nhao nhao. – Đánh tiếp đi! – Đánh cho nó chừa cái thói lừa đảo ấy đi! – Đàn ông mà bỏ con thì không bằng cầm thú! Những tiếng hô vang dội khiến Kiên rúm ró, mặt cúi gầm không dám ngẩng lên. Cô dâu đứng bên cạnh, mặt tái mét, buông tay chú rể ra, lùi lại vài bước với ánh mắt hoang mang tột độ.
Phương nhìn Kiên, cười nhạt. Cơn giận trong cô đã tan biến, thay vào đó là sự khinh bỉ nhẹ bẫng. – Anh đừng sợ. Tôi không đến đây cướp rể đâu. Loại đàn ông như anh, cho không tôi cũng không cần. Tôi chỉ muốn tát cho hả dạ thôi. Giờ thì… chúc anh hạnh phúc với lựa chọn mới. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt mẹ con tôi nữa.
Nói xong, Phương xách túi, ngẩng cao đầu bước thẳng ra cửa. Cô đi giữa hai hàng ghế, trong tiếng vỗ tay lác đác và những ánh mắt nể phục của quan khách. Cô không quay đầu lại, bỏ lại sau lưng một đám cưới hỗn độn và một gã đàn ông đớn hèn đang ê chề nhục nhã. Ra đến sảnh, hít thở bầu không khí trong lành, Phương thấy lòng mình nhẹ tênh. Mối hận 4 năm qua, cuối cùng cũng được gột rửa bằng sự kiêu hãnh của chính cô.
Tối hôm đó, Lan gọi điện cho Phương kể lại. Đám cưới vẫn diễn ra, cô dâu không hủy hôn. Có lẽ vì thể diện gia đình, hoặc vì một lý do nào đó mà cô gái ấy chấp nhận tha thứ. Phương nghe xong chỉ cười nhẹ. – Ừ, đó là lựa chọn của cô ấy. Phụ nữ mà, sướng khổ tại tâm, tự làm thì tự chịu. Tao chỉ mong cô ấy may mắn hơn tao.
Cúp điện thoại, Phương nhìn con gái đang ngủ say. Cô biết, cuộc đời cô từ nay đã hoàn toàn sạch bóng quá khứ. Cô không cần một người đàn ông tồi tệ để làm đầy cuộc sống của mình. Hạnh phúc của cô, chính là sự bình yên bên con và sự tự do trong tâm hồn mà cô vừa giành lại được.
Bài học rút ra: Quá khứ có thể đau thương, nhưng cách chúng ta đối diện với nó sẽ định nghĩa con người hiện tại. Sự trả thù ngọt ngào nhất không phải là phá nát cuộc đời kẻ khác, mà là sống thật kiêu hãnh và hạnh phúc ngay trước mắt họ, đồng thời dũng cảm vạch trần sự thật để lòng mình được thanh thản.

