Ngày anh Hùng xách vali rời quê lên thành phố đi xuất khẩu lao động, vợ anh – chị Lan – vừa bế con vừa lau nước mắt đi tiễn chồng. Họ đã vay gần 200 triệu đồng để lo thủ tục cho anh đi XKLĐ. Toàn bộ số tiền ấy, chị Lan phải chạy vạy khắp nơi, thậm chí quỳ xuống cầu xin bên ngoại cho mượn. Anh đi, chị ở nhà một mình vừa nuôi con, vừa chăm lo cho bố mẹ chồng tuổi đã ngoài sáu mươi.
Năm đầu, anh Hùng vẫn gọi điện đều đặn, thi thoảng gửi về ít tiền để vợ trả nợ. Nhưng rồi công việc ngày càng ít, năm thứ 2 anh không gửỉ tiền về. Năm thứ 3, bố chồng chị phát hiện bệnh hiểm nghèo, nhập viện gấp, chi phí điều trị lên đến 100 triệu. Chị gọi điện cầu cứu chồng, nhưng anh chỉ nói giọng lạnh lùng:
“Giờ anh chưa có tiền công, đợi vài tháng nữa rồi tính.”
Chị chết lặng. Không còn cách nào khác, chị lại cắn răng chạy sang nhà mẹ đẻ vay tiền lần nữa. Bố mẹ thương con gái, dù biết đã khó vẫn vét từng đồng cho chị. Chị bán vàng cưới, vay khắp nơi ít nhiều cũng vay lo đủ tiền cứu bố chồng thoát khỏi lưỡi hái tử thần.
Suốt bảy năm chồng đi xa, một tay chị vừa làm, vừa nuôi con, vừa chăm sóc cha mẹ chồng. Trong làng ai cũng bảo chị là người đàn bà hiền, chịu thương chịu khó. Ngày anh báo sắp về, chị mừng đến rơi nước mắt. Cả đêm ngồi may lại rèm cửa, lau dọn nhà cửa, tính chuyện đón anh về xây nhà, làm ăn nhỏ để cuộc sống bớt khổ.
Nhưng rồi, cái ngày mong chờ nhất lại trở thành ngày kinh hoàng nhất đời chị.
Chiếc xe dừng trước ngõ, anh Hùng bước xuống – nhưng không đi một mình. Bên cạnh anh là một người phụ nữ trẻ, bế theo một đứa bé tầm ba tuổi, còn một bé trai khác nắm tay anh ríu rít gọi “bố ơi”. Chị Lan chết lặng. Anh lạnh lùng nói:
Tôi đưa vợ con về đây để làm lễ báo hỉ với họ hàng làng xóm. Chúng tôi cưới nhau và mua nhà thành phố rồi. Từ giờ mẹ con cô tự lo đi.
Trái tim chị như nát vụn. Bao năm chờ đợi, bao hy sinh đổi lấy sự phản bội cay nghiệt. Mẹ chồng đứng trong nhà run rẩy, chẳng dám lên tiếng. Anh Hùng hất tung vali quần áo của chị ra sân, nói gọn lỏn: “Cô đi đi.”
Đúng lúc này bố chồng Lan lò dò chống gậy bước ra: “Người phải cút khỏi cái nhà này chính là lũ khốn chúng mày chứ không phải mẹ con cái Lan. Cái Lan là con gái của tao, còn mày không phải con tao. Cút…”.
Bị bố đuổi đi, bị cả làng dè bỉu vì sống bất nhân bất nghĩa, Hùng và vợ con mơí nhục nhã lái xe đi khỏi làng, nhưng được 1 đoạn thì chuyện kinh hoàng đã xảy ra…

