Ngày anh xách vali lên xe đi xuất khẩu lao động, tôi vừa dắt con vừa khóc. Trước khi đi, anh nắm tay tôi dặn:
“Anh đi vài năm thôi, có tiền anh gửi ngay về cho mẹ con mình. Em ở nhà đừng lo, cố gắng giữ sức khoẻ chăm con, trả dần nợ. Anh làm tất cả vì em và con.”
Tôi tin anh – người chồng mà tôi hết lòng yêu thương. Tin đến mức dám đi vay 300 triệu, cắm sổ đỏ của nhà để lo cho anh xuất ngoại. Tôi nghĩ, chỉ cần hai vợ chồng cùng cố gắng, khó khăn nào rồi cũng qua.
Nhưng rồi… suốt 5 năm trời, anh chẳng gửi nổi cho mẹ con tôi lấy một đồng.
Con ốm, tôi phải đi vay hàng xóm từng trăm nghìn mua thuốc. Bữa cơm chỉ có rau luộc chấm mắm, tôi vẫn tự nhủ: “Chồng mình bên ấy đang cực, mình khổ tí cũng chẳng sao.”
Mỗi lần gọi điện, tôi lại nghẹn ngào:
“Anh ơi, con sốt 40 độ rồi, em không có tiền tạm ứng viện phí…”
Anh chỉ đáp lạnh lùng:
“Anh gửi về cho mẹ rồi. Em hỏi mẹ đi.”
Tôi nghe xong mà nghẹn. Gửi cho mẹ? Nhưng mẹ chưa từng nói với tôi điều gì cả. Tôi nghĩ chắc mẹ giữ hộ, đợi anh về rồi mới đưa.
Tôi tình cờ nghe hàng xóm nói mẹ chồng khoe vừa cho cậu út mua được căn chung cư 2 tỷ ở thành phố.
Bà còn cười nói:
“Anh nó đi Nhật gửi tiền đều lắm. Tiền của anh thì cũng là tiền của em, có vay mượn thì sau này trả cho nhau thôi!”
Tôi đứng lặng, hai tay run bần bật. Hóa ra, 5 năm khổ cực, 5 năm chờ đợi, 5 năm sống trong nước mắt của tôi và con – chỉ đổi lại bằng căn hộ sang trọng của người khác.
Anh bước xuống xe, vẫn nụ cười ấy, vẫn cái dáng ấy, chỉ có tôi là đã héo hon hơn trước.
Tôi nghẹn ngào hỏi:
“Anh… có biết mẹ con em sống thế nào suốt 5 năm qua không?”
Anh đáp tự tin:
“Anh gửi tiền về đều mà. Mẹ nói đã lo hết cho nhà mình.”
Tôi nhìn anh, cười nhạt:
“Nhà mình à? Nhà mình là căn nhà dột nát em đang ở, hay căn hộ 2 tỷ em trai anh đang tận hưởng?”
Anh chết lặng. Vội vàng chạy về hỏi mẹ. Bà thản nhiên đáp:
“Thì anh em nó cùng huyết thống, tiền của anh cũng là của em nó. Nó vay đấy, khi nào có nó trả.”
Anh đập mạnh tay xuống bàn:
“Mẹ ơi! Con gửi tiền về là để lo cho vợ con con, không phải để đổi lấy căn hộ cho thằng út. Mẹ có biết 5 năm qua họ khổ thế nào không?”
Nhưng bà vẫn bình thản như không. Còn tôi, chỉ biết lặng im nhìn cảnh tượng ấy mà nước mắt không thể rơi nổi nữa.
Đêm ấy, tôi thu dọn đồ đạc, bế con ra đi. Anh quỳ xuống, xin tôi ở lại, hứa sẽ đòi lại tiền, hứa sẽ bù đắp. Nhưng tôi chỉ khẽ nói:
“Tiền có thể đòi lại… nhưng lòng tin thì không”.
Cứ tưởng chồng mình sẽ đi theo 2 mẹ con nhưng không, anh chọn cách ở lại với gia đình của anh, phụng dưỡng mẹ anh…
5 năm sau…

