“Đưa con đây cho mẹ, mày nghỉ đủ rồi. Còn bao nhiêu việc dưới bếp chưa ai làm, dậy đi làm cỗ đám cưới em gái thằng Thành nhanh lên!” – tiếng mẹ chồng rít lên trong căn nhà ồn ào mùi dầu mỡ.
Tôi vừa sinh con được 10 ngày, vết khâu còn đau rát, người chưa hồi sức. Nhưng nhìn ánh mắt lạnh lùng của bà, tôi cắn răng bế con trao cho bà, gắng gượng đứng dậy bước xuống bếp.
Bà bế cháu, đút sữa bình, miệng lẩm bẩm:
“Sữa mày bẩn, để tao cho bú bình cho sạch. Mày chỉ biết đẻ chứ biết nuôi gì.”
Trong khi đó, dưới bếp, mâm bát cao chất ngất. Họ hàng đến ăn cưới em gái chồng, ăn xong là để lại chiến trường. Tôi rửa, lau, dọn, bê, bưng…
Tay rớm máu, nước lạnh buốt vào vết mổ khiến người run lên từng chặp.
Khi rửa đến mâm thứ 50, người tôi choáng váng, ngồi thụp xuống đất. Nhưng tiếng mẹ chồng lại vang lên chan chát từ trên nhà:
“Con dâu gì mà lười! Có mấy bộ quần áo của con An (em chồng tôi) cũng không chịu giặt. Ăn hại! “
Tôi nuốt nước mắt, cố đứng dậy treo lại cái khăn ướt, nhưng mắt đã nhòe đi, không còn thấy rõ nữa.
Chiều, chồng tôi – anh Thành – từ công trình xa về. Chưa kịp hỏi han, mẹ chồng đã chạy ra khóc lóc:
“Mày xem vợ mày đấy, con dâu kiểu gì! Mẹ nấu cỗ mệt gần chết, nó thì nằm ườn ra không giúp, còn cãi lại. Con với cháu chắc đói đến chết mất! Hôm nay mời những người gần đây họ sang giúp làm rạp thôi, ngày mai cả 100 mâm khách khứa mà con dâu lười thế này thì lấy ai làm?”
Chồng tôi quay sang tôi, chưa để vợ nói nửa lời, đã giáng thẳng một cái tát khiến tôi ngã dúi dụi: “Cô vừa phải thôi! Mẹ tôi lo cho cô, cô còn thái độ à?”
Tôi chỉ biết ôm mặt khóc, trong lòng nghẹn ứ. Bên trong, tiếng con tôi khóc thét, từng cơn nấc nghẹn kéo dài. Mẹ chồng vẫn kiên quyết nhét bình sữa vào miệng cháu, nhưng con không chịu, càng khóc dữ.
Tôi run rẩy chạy lại, xin:
“Mẹ, để con bế cháu một chút, nó không quen bú bình đâu…”
Bà gạt phắt tay tôi:
“Không quen thì tập! Mày định để nó suốt ngày dính lấy mày à? Còn bao việc trong nhà kìa!”
Đêm hôm đó, con khóc đến khàn giọng. Tôi nằm gục bên cạnh, người run rẩy, cơn sốt sau sinh kéo đến. Chồng tôi vẫn lạnh lùng quay lưng, miệng lẩm bẩm:
“Cô giả vờ ốm để trốn việc hả?”
Sáng hôm sau, khi mẹ chồng vừa ra chợ, tôi yếu đến mức không thể ngồi dậy nổi.
Con nằm bên, khóc ngặt nghẽo vì đói. Lúc ấy, chồng mới thấy bình sữa bà pha vẫn còn nguyên, sữa chưa vơi giọt nào.
Anh hoảng hốt gọi tôi, nhưng tôi chỉ thều thào:
“Con nó… không chịu bú bình đâu anh… Nó chỉ bú mẹ thôi…”
Anh ôm con lên, con lại khóc ré. Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt anh chao đảo, rồi nhìn xuống cơ thể vợ gầy guộc, khuôn mặt xanh xao, hai tay rớm máu vì rửa bát hôm qua.
Cả người anh như chết lặng.
Khi mẹ chồng về, thấy xe cứu thương đậu ở sân. Con dâu và cháu được đưa lên xe. Còn con trai run rẩy hét lên:
“Mẹ! Con không biết mẹ lại bắt cô ấy làm đến mức này! Cô ấy mới sinh có mấy ngày thôi mà…”
Bà đứng im, bàng hoàng. Tiếng khóc của đứa bé lại vang lên – yếu ớt, nhưng đau đến xé lòng…. Chồng tôi vội vàng lao lên xe hối hận nhưng muộn mất rồi…

