Với tôi, Tết năm nay đã chính thức chấm dứt ngay từ khoảnh khắc tôi bước chân về nhà vào chiều tối hôm qua. Tôi là dân kinh doanh, cuối năm bận tối mắt tối mũi với những đơn hàng và công nợ. Việc nhà cửa, cơm nước, tôi giao hết cho Lành – cô giúp việc đã ở với nhà tôi được hơn 1 năm. Lành người quê, ít nói, trông hiền lành, chịu khó, lại nấu ăn ngon nên tôi tin tưởng lắm. Tôi coi Lành như em gái trong nhà, chẳng tiếc cô ấy thứ gì, từ quần áo cũ còn tốt đến tiền thưởng lễ tết.
Chiều hôm qua, tôi tranh thủ về sớm nghỉ ngơi và chuẩn bị đồ đạc để hôm sau về quê sớm có giỗ nhà chồng. Vừa mở cửa, căn nhà im ắng đến rợn người. Không có mùi thức ăn thơm phức như mọi ngày, cũng không thấy bóng dáng Lành đâu. “Lành ơi! Chị về rồi này!” – Tôi gọi lớn nhưng không ai trả lời.
Nghĩ Lành đi chợ chưa về, tôi đi thẳng lên phòng ngủ định thay đồ. Nhưng khi đi ngang qua phòng Lành (nằm ở tầng 1), tôi thấy cửa mở toang, tủ quần áo trống trơn. Linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành, tôi lao vội lên phòng ngủ của hai vợ chồng, mở ngăn kéo tủ bí mật phía sau bức tranh treo tường.
Trống rỗng. Cái két sắt mini tôi giấu ở đó đã bị cạy phá một cách tinh vi. 30 cây vàng trong đó đã không cánh mà bay. Tôi bủn rủn chân tay, ngã khuỵu xuống sàn. 30 cây vàng! Đó là mồ hôi nước mắt, là những đêm thức trắng làm việc của tôi là tất cả những gì tôi có bây giờ. Tôi run rẩy bấm điện thoại gọi cho chồng. Hùng – chồng tôi, đang ở cơ quan. “Anh về ngay! Nhà có trộm! Con Lành… con Lành nó cuỗm hết vàng rồi anh ơi!” – Tôi gào lên trong điện thoại.
Hùng hốt hoảng lao về. Nhưng trái với sự điên cuồng muốn báo công an ngay lập tức của tôi, thái độ của Hùng lại lạ lùng đến khó hiểu. Anh ta mặt tái mét, mồ hôi vã ra như tắm, cứ đi đi lại lại trong phòng, ngăn tôi gọi điện thoại. “Em bình tĩnh đã! Đừng báo công an vội. Nhỡ… nhỡ không phải nó lấy thì sao? Nhỡ làm ùm lên rồi hàng xóm dị nghị, mất mặt lắm”.
“Anh điên à?” – Tôi trừng mắt nhìn chồng. “Lành nó dọn sạch đồ bỏ trốn, két bị cạy, vàng mất. Không nó thì là ma à? Anh tránh ra để tôi báo công an truy nã nó!”. Tôi định bấm số gọi thì Hùng lao tới, giật phăng chiếc điện thoại trên tay tôi ném xuống nệm. Anh ta quỳ sụp xuống, ôm lấy chân tôi, giọng run rẩy: “Vợ ơi… anh xin em… Đừng báo công an. Em mà báo là anh chết mất!”
Tôi chết sững, nhìn người chồng đang quỳ dưới chân mình. Một nỗi sợ hãi mơ hồ ập đến còn đáng sợ hơn cả việc mất vàng. “Anh… anh nói thế là ý gì? Tại sao anh lại chết?” Hùng cúi gầm mặt, im lặng một lúc lâu rồi mới dám thú nhận một sự thật kinh hoàng khiến tôi như bị ai đó tát thẳng vào mặt. “Lành… cô ấy đi rồi. Là anh… anh có lỗi với em. Anh và Lành… đã qua lại với nhau được nửa năm nay”.
Tai tôi ù đi. Hóa ra, dưới cái vỏ bọc hiền lành, cô giúp việc ấy đã leo lên giường của chồng tôi ngay trong chính căn nhà này, khi tôi đang mải miết kiếm tiền bên ngoài. “Nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà” là đây chứ đâu! “Nhưng tại sao nó biết chỗ cất vàng? Tại sao nó mở được két?” – Tôi gào lên, nước mắt trào ra.
Hùng lí nhí: “Hôm trước… lúc say rượu… cô ấy hỏi anh là nhà mình giàu thế chắc có nhiều vàng lắm nhỉ. Anh cao hứng… anh lỡ khoe với cô ấy chỗ giấu két và… và cả mật mã”. Tôi cười như điên dại. Hóa ra là do chồng tôi. Gã chồng tôi tin tưởng, yêu thương, không chỉ ngoại tình với giúp việc mà còn dâng cả gia tài của vợ cho bồ nhí.
“Được! Ngoại tình thì ly hôn. Còn con ăn cắp kia, tôi quyết phải tống nó vào tù. 30 cây vàng không phải lá đa!” – Tôi kiên quyết đứng dậy. Hùng lại kéo chặt chân tôi, khóc lóc: “Không được đâu em ơi! Cô ấy… cô ấy để lại tin nhắn cho anh rồi. Cô ấy đang mang thai. Là con trai… là con của anh!”
Hùng lôi điện thoại ra, đưa cho tôi xem tin nhắn Zalo từ số của Lành. Tin nhắn được gửi lúc 2 giờ chiều, ngay trước khi cô ta biến mất: “Anh à, em đi đây. Em xin lỗi vì không chào mà đi. 30 cây vàng này em mượn tạm để dưỡng thai và nuôi con của chúng ta sau này. Anh đừng tìm em, cũng đừng báo công an. Nếu anh làm lớn chuyện, em sẽ tung hê tất cả ảnh nóng và clip của chúng ta cho vợ anh và cả công ty anh biết. Anh hãy coi như đây là tiền trách nhiệm của người cha. Em hứa sẽ nuôi dạy con trai anh nên người.”
Đọc xong tin nhắn, tôi thấy lồng ngực mình như muốn vỡ tung. Cô ta không chỉ ăn cắp, mà còn tống tiền, tống tình một cách trơ trẽn. Và đau đớn hơn, chồng tôi – kẻ hèn nhát này – đang thỏa hiệp với cô ta.
“Vợ ơi…” – Hùng ngước đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi, giọng van lơn. “Dù sao cô ấy cũng đang mang giọt máu của anh. Em giàu có, em giỏi giang, mất số vàng này em có thể kiếm lại được. Nhưng nếu em báo công an, cô ấy bị bắt, con anh sinh ra trong tù tội, anh mang tiếng ngoại tình thì sự nghiệp của anh cũng tan tành. Anh xin em… coi như làm phúc, bỏ qua cho cô ấy đi. Đừng đi tìm nữa”.
“Làm phúc?” – Tôi hét lên, ném thẳng chiếc gối vào mặt Hùng. “Anh bảo tôi làm phúc cho kẻ cướp chồng, cướp tiền của tôi à? Anh bảo tôi nhắm mắt làm ngơ để ả ta dùng mồ hôi nước mắt của tôi đi nuôi đứa con hoang của anh à? Anh nghĩ tôi là Bồ Tát sống hay sao?”
30 cây vàng – gần 5 tỷ bạc. Với số tiền đó, tôi có thể báo hiếu bố mẹ, có thể mở rộng cửa hàng, có thể lo cho tương lai của con cái. Vậy mà gã chồng tồi tệ này lại dám mở mồm khuyên tôi “bỏ qua” vì sĩ diện của hắn và vì đứa con riêng của hắn? Tôi nhìn Hùng, sự ghê tởm dâng lên tột độ. Tôi lau nước mắt, lấy lại bình tĩnh, nhìn thẳng vào mặt người đàn ông tôi gọi là chồng:
“Hùng ạ, anh nghe cho rõ đây. Thứ nhất, đơn ly hôn tôi sẽ viết ngay đêm nay. Anh ký hay không tùy anh, tôi sẽ ly hôn đơn phương. Thứ hai, vàng là tài sản đứng tên tôi làm ra. Việc cô ta ăn cắp là án hình sự. Tôi không quan tâm cô ta chửa hay đẻ, tôi sẽ báo công an ngay lập tức. Cô ta có tung clip hay ảnh nóng thì kẻ nhục nhã là anh, kẻ mất việc là anh, không phải tôi. Anh muốn bảo vệ đứa con hoang của anh thì hãy tự bán thân mà trả nợ cho tôi. Còn tôi, không có nghĩa vụ phải nuôi con cho bồ của chồng!”
Nhà tôi mất Tết thật rồi. Mất tiền, mất chồng, mất cả niềm tin. Nhưng trong sự đổ nát ấy, tôi biết mình phải mạnh mẽ. Tôi sẽ lấy lại những gì thuộc về mình, và tống cổ những kẻ phản bội ra khỏi cuộc đời, dù cái giá phải trả là một cái Tết lạnh lẽo và đầy nước mắt.

