Ngày cưới, lẽ ra phải là ngày hạnh phúc nhất đời người con gái. Thế nhưng với Lan, đó lại là ngày tủi nhục nhất trong cuộc đời.
Lan và Thành yêu nhau gần một năm thì cô phát hiện có thai. Cô lo sợ, run rẩy, nhưng Thành hứa sẽ chịu trách nhiệm, sẽ cưới cô đàng hoàng. Lan tin anh, và tin rằng tình yêu của họ sẽ được hai bên gia đình chúc phúc.
Thế nhưng đời không như mơ. Khi nhà trai sang nói chuyện, mẹ Thành lạnh lùng buông một câu khiến cả bàn tiệc im bặt:
“Giờ nó chửa rồi thì cưới cho có lệ, kẻo mang tiếng. Nhưng cưới xong, con dâu về nhà đẻ. Bao giờ sinh xong, đúng là cháu nhà tôi thì tôi mới nhận.”
Lan ngồi lặng, tay siết chặt tà áo dài trắng. Nước mắt rơi mà vẫn phải mỉm cười. Ngày rước dâu, đoàn xe đến, nhưng không tiếng nhạc, không pháo, không nụ cười chúc phúc. Người ta bảo, đó là “đám cưới nghĩa vụ”, còn cô dâu là “kẻ được tha bổng”.
Mẹ chồng Lan hôm đó mặt vẫn kênh kiệu không hề thay đổi, bà vênh váo:
“Tôi nhắc lại cưới xong thì liệu mà tự đi về nhà cô luôn, sinh xong tôi tính.”
Lan ôm bụng bầu, cúi đầu không dám cãi. Cô tin rằng chỉ cần sinh con, mọi thứ sẽ ổn. Nhưng có một người không thể chịu được sự nhục nhã ấy — bố cô.
Ông đập mạnh tay xuống bàn, giọng rắn rỏi vang lên trước mặt thông gia:
“Không cần cưới xin gì nữa! Nhà bà về hết đi! Con tôi, cháu tôi — tôi tự nuôi được. Con tôi về nhà bà thì cũng khổ cả đời thôi. Sau này đừng có vác mặt đến đây nhận cháu, kể từ hôm nay con tôi không liên quan gì đến nhà bà nữa. Sống thất đức như nhà bà thì nhận quả báo sớm thôi.
Câu nói ấy khiến cả rạp cưới vỗ tay rầm rầm, bố mẹ chú rể mặt nghệt ra. Có lẽ ông bà ấy không thể ngờ 1 người đàn ông nghèo khổ, ăn mặc rách rưới, ánh mắt lúc nào cũng tỏ rõ sự cam chịu lại có thể thốt ra nhưng lơì dưts khoát như vậy. Còn Lan, nước mắt rơi lã chã. Cô chưa từng nghĩ có ngày chính cha mình lại đứng lên bảo vệ cô mạnh mẽ đến vậy.
Đám cưới tan, nhà trai xấu hổ ra về. Một năm sau, Lan sinh một bé trai kháu khỉnh. Cậu bé giống hệt Thành, như khuôn đúc. Khi mẹ chồng cũ hay tin, bà tìm đến xin được nhìn cháu. Nhưng ông bố chỉ lạnh lùng nói:
“Muộn rồi…”
Ông nở nụ cười tươi đóng cổng đi vào…

