Chồng tôi mất đã mười năm. Từ ngày ấy, tôi quyết định ở vậy, một lòng chăm sóc bố chồng — người mà tôi luôn coi như cha ruột. Ông bị tai biến nhẹ, đi lại khó khăn, mọi việc lớn nhỏ trong nhà, từ cơm nước đến thuốc men, tôi đều lo. Họ hàng ai cũng khen tôi là dâu hiền, người làng ai gặp cũng xuýt xoa:
– Con dâu như cô đúng là phúc mười đời.
Tôi không thấy đó là công lao gì lớn, chỉ nghĩ mình làm tròn đạo hiếu. Bố chồng thương tôi, nhiều lần nói:
– Con cứ yên tâm ở đây, coi nhà này như nhà con. Bố coi con như con gái ruột.
Mười năm qua, mọi chuyện đều yên ổn… cho đến đêm sinh nhật thứ bảy mươi của ông.
Tối hôm ấy, tôi nấu bữa cơm nhỏ, mời vài người họ hàng thân thiết. Ông vui lắm, uống mấy ly rượu rồi cười nói rổn rảng. Ai cũng chúc ông sống lâu, mạnh khỏe. Đến khuya, mọi người về hết, tôi dọn dẹp xong thì ông gọi với ra từ phòng:
– Con ơi, vào đây bố bảo.
Tôi bước vào, ông ngồi trên ghế, vẻ mặt nghiêm nhưng giọng lại ấm áp:
– Bố có món quà muốn tặng con, coi như cảm ơn con đã chăm bố bao năm nay.
Tôi cười, nghĩ chắc ông sẽ đưa mình ít tiền, hay kỷ vật gì đó của chồng cũ. Nhưng rồi, chỉ một giây sau, nụ cười tôi tắt ngấm.
Ông đưa cho tôi một chiếc hộp nhỏ, bảo mở ra xem. Tôi run tay mở nắp — bên trong là chiếc vòng vàng cũ mà tôi từng tặng chồng trước ngày cưới, nhưng điều khiến tôi lạnh sống lưng là tờ giấy kẹp bên dưới: “Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất — chủ sở hữu: Nguyễn Thị H. (tên tôi).”
Tôi ngơ ngác:
– Sao lại là tên con ạ?
Ông nhìn tôi, ánh mắt khó đoán, giọng khàn khàn:
– Bố làm di chúc, toàn bộ tài sản này để lại cho con. Con xứng đáng hơn bất kỳ ai khác. Không chỉ vì con là dâu, mà vì… con khiến bố thấy mình vẫn còn sống, còn được quan tâm.
Tôi sững sờ, lùi lại. Ông đứng dậy, tiến lại gần, giọng càng lúc càng nhỏ:
– Con có biết không… mười năm qua, chỉ có con ở bên bố, chăm sóc bố, cười với bố… Con giống như người phụ nữ mà bố từng yêu ngày trẻ…
Tôi lạnh toát. Cả người như bị đóng băng. Không kịp suy nghĩ, tôi quay người, chạy vụt ra khỏi phòng, để mặc ông gọi phía sau.
Đêm đó, tôi thu dọn ít đồ, bế con trai về nhà mẹ đẻ. Cả đêm không chợp mắt, chỉ thấy rợn người mỗi khi nhớ đến ánh mắt ông.
Sáng hôm sau, họ hàng gọi điện bảo ông lên cơn đau tim, nhập viện cấp cứu. Tôi chỉ biết ngồi lặng, nước mắt rơi mà chẳng rõ là thương hay sợ.
Mười năm tận tụy, tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại phải bỏ chạy khỏi căn nhà mà mình đã xem như nhà ruột. Nhưng kể từ đêm ấy, tôi hiểu rằng đôi khi, lòng tốt và sự hi sinh quá lâu cũng có thể bị người khác hiểu sai, và có những món quà… chẳng ai dám nhận.

