Posted in

Chồng lấy lý do họp lớp để đi khách sạn với nh:ân tì:nh, vợ chỉ nhắn đúng 5 từ, chồng l::ao vội về trong đêm

Hoàng đứng trước gương, chỉnh lại chiếc cà vạt lụa hàng hiệu, xịt thêm chút nước hoa mùi gỗ đàn hương mà cô nhân tình trẻ rất thích. “Anh đi họp lớp ở Vũng Tàu chắc phải sáng ngày kia mới về. Em với con ở nhà nhớ khóa cửa cẩn thận,” Hoàng nói vọng ra, giọng điệu tự nhiên đến mức chính anh ta cũng suýt tin là thật.

Thảo – vợ anh, đang lúi húi dưới bếp nấu cháo cho cô con gái nhỏ mới lên 4 tuổi, chỉ khẽ “Vâng” một tiếng nhẹ tênh. Cô không ngẩng đầu lên, dáng người gầy guộc trong bộ đồ mặc nhà cũ kỹ khiến Hoàng thoáng chút chạnh lòng. Nhưng cảm giác ấy nhanh chóng bị sự háo hức lấn át. Bên ngoài, chiếc xe bán tải đã nổ máy chờ sẵn. Nhưng đích đến không phải là buổi họp lớp nào cả, mà là resort 5 sao ven biển, nơi Vy – cô bồ nóng bỏng của anh đang đợi.

Hoàng và Vy đã lén lút qua lại được nửa năm. Vy trẻ, đẹp, rực rỡ và biết chiều chuộng, khác hẳn với cô vợ quanh năm chỉ biết bỉm sữa, mùi dầu mỡ ám đầy tóc ở nhà. Hôm nay là kỷ niệm 6 tháng họ quen nhau, Hoàng đã lên kế hoạch kỹ lưỡng cho một đêm “cháy” hết mình.

Resort về đêm đẹp như một giấc mơ. Tiếng sóng biển rì rào, ánh nến lung linh và rượu vang đỏ sóng sánh. Vy diện một chiếc váy ngủ lụa đỏ rực, ôm sát lấy thân hình quyến rũ, nũng nịu sà vào lòng Hoàng: “Anh yêu, đêm nay tắt điện thoại nhé. Em không muốn bất kỳ ai làm phiền chúng ta,” Vy thì thầm, ngón tay vẽ những vòng tròn ma mị trên ngực áo anh.

Hoàng cười, rút điện thoại ra định tắt nguồn. Màn hình sáng lên. Không có cuộc gọi nhỡ nào. Thảo chưa bao giờ gọi kiểm tra anh, đó là điều Hoàng an tâm nhất. Cô ấy tin tưởng anh tuyệt đối, hoặc có lẽ cô ấy quá bận rộn để ghen tuông.

“Được rồi, chiều em hết,” Hoàng ném chiếc điện thoại xuống nệm sofa, ly rượu trên tay cụng nhẹ vào ly của Vy. Cuộc vui bắt đầu. Trong men say tình ái và sự xa hoa, Hoàng quên sạch người vợ tảo tần và đứa con gái nhỏ ở nhà. Anh cảm thấy mình như trẻ lại mười tuổi, tràn trề sinh lực.

Đồng hồ điểm 11 giờ đêm. Khi cả hai đang quấn lấy nhau trong men say, chiếc điện thoại của Hoàng bỗng rung lên bần bật trên ghế sofa. Một lần, hai lần, rồi liên hồi. Vy nhíu mày: “Kệ đi anh, chắc mấy ông bạn nhậu gọi đấy.”

Hoàng cũng định lờ đi, nhưng tiếng rung kiên trì đến mức khó chịu. Một linh cảm chẳng lành xẹt qua sống lưng, lạnh toát. Anh gỡ tay Vy ra, chồm dậy cầm lấy điện thoại. Là tin nhắn của Thảo. Chỉ một tin nhắn duy nhất. Hoàng mở khóa màn hình. Dòng chữ ngắn ngủi hiện lên, đập thẳng vào mắt anh, khiến ly rượu trên tay anh rơi xuống sàn, vỡ tan tành.

“Con tai nạn, về ngay!” Đúng 5 từ. Không thừa không thiếu. Không than khóc, không kể lể, lạnh lùng và sắc lẹm như một nhát dao. Mặt Hoàng cắt không còn giọt máu. “Con tai nạn?”. Hình ảnh bé Bống với nụ cười sún răng, đôi mắt to tròn hay gọi “Bố ơi” hiện về choán lấy tâm trí anh. Tai anh ù đi, tiếng sóng biển bên ngoài bỗng trở nên gầm gào đáng sợ.

“Có chuyện gì vậy anh?” Vy hoảng hốt khi thấy sắc mặt người tình trắng bệch. Hoàng không trả lời. Anh vơ vội quần áo mặc vào người, tay run đến mức không cài nổi khuy áo sơ mi. “Anh đi đâu? Còn em thì sao?” Vy níu tay anh, giọng nũng nịu chuyển sang gắt gỏng. “Buông ra!” Hoàng gạt phắt tay Vy, mạnh đến mức cô ngã dúi vào thành giường. “Con tôi gặp chuyện! Cô tự bắt xe về đi!”

Hoàng lao ra khỏi phòng khách sạn như một kẻ điên, bỏ lại sau lưng người tình đang ngỡ ngàng và căn phòng ngập mùi tiền nhưng lạnh lẽo. Quãng đường 100km trở về thành phố chưa bao giờ dài đến thế. Trời bắt đầu đổ mưa tầm tã. Cần gạt nước hoạt động hết công suất cũng không gạt đi được nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt tim Hoàng.

Anh gọi lại cho Thảo nhưng cô không bắt máy. Chỉ có tiếng tút dài vô vọng. Trong đầu Hoàng hiện lên đủ thứ viễn cảnh kinh hoàng. Tai nạn thế nào? Có nặng không? Tại sao lại tai nạn vào giờ này? Có phải vì anh đi vắng nên mẹ con cô ấy phải tự xoay xở gì đó không?

Càng nghĩ, sự ân hận càng trào dâng. Anh nhớ lại lúc chiều, Thảo nhìn anh với ánh mắt cam chịu. Anh nhớ những đêm con sốt, chỉ có mình Thảo thức trắng, còn anh thì bận “tiếp khách”. Anh là một thằng tồi. Nếu con có mệnh hệ gì, anh sẽ chết mất.

Chiếc xe lao đi trong đêm, xé toạc màn mưa. 1 giờ sáng. Hoàng có mặt trước cửa phòng cấp cứu Bệnh viện Nhi. Mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi khiến anh buồn nôn. Hành lang vắng lặng, lạnh lẽo. Ở cuối hành lang, Thảo đang ngồi đó, trên chiếc ghế nhựa xanh, đầu gục xuống, hai tay đan chặt vào nhau, quần áo xộc xệch và còn dính những vệt máu khô sẫm màu.

“Thảo! Con đâu? Con sao rồi?” Hoàng lao tới, giọng lạc đi. Thảo ngẩng lên. Đôi mắt cô sưng húp, đỏ ngầu, nhưng cái nhìn dành cho anh thì trống rỗng, vô hồn. Cô không khóc, không gào thét trách móc, sự bình thản ấy khiến Hoàng sợ hãi hơn cả cái chết. “Con đang phẫu thuật,” Thảo nói, giọng khản đặc. “Nó trèo lên ghế lấy cái máy bay đồ chơi anh mua… ngã đập đầu xuống nền gạch cứng. Chấn thương sọ não.”

Hoàng khuỵu xuống sàn. Chân tay anh bủn rủn. Cái máy bay đó… là quà anh mua vội ở sân bay lần đi công tác trước, vứt cho con chơi để nó đừng quấy lúc anh nhắn tin với Vy. “Tại sao… tại sao giờ em mới nhắn?” Hoàng lắp bắp. Thảo nhìn thẳng vào mắt chồng, ánh mắt như nhìn xuyên thấu tâm can đen tối của anh.

“Lúc con ngã, em gọi anh đầu tiên. 10 cuộc. Thuê bao. Em gọi cho bạn anh, người mà anh bảo đi ‘họp lớp’ cùng. Cậu ấy nói anh không đến, lớp không hề họp. Em hiểu tất cả.” Hoàng chết lặng. “Em phải một mình bế con chạy ra đường vẫy taxi. Máu con chảy ướt hết áo em. Trong lúc chờ bác sĩ ký giấy mổ, em mới nhắn tin cho anh. Vì dù sao… anh cũng là bố nó. Anh cần có mặt, lỡ như…”

Giọng Thảo nghẹn lại, nhưng cô vẫn không khóc. Nước mắt của cô đã cạn khô trên đường đưa con đi cấp cứu rồi. Cánh cửa phòng phẫu thuật bật mở. Bác sĩ bước ra, vẻ mặt căng thẳng. “Người nhà cháu bé đâu?”. “Tôi! Tôi là bố cháu!” Hoàng bật dậy, lao đến.

“Ca mổ tạm thời thành công, máu tụ đã được lấy ra. Nhưng cháu vẫn còn hôn mê sâu, cần theo dõi đặc biệt 24h tới. Nếu cháu tỉnh lại thì coi như qua cửa tử. Gia đình chuẩn bị tinh thần.” Hoàng thở hắt ra, tựa lưng vào tường, nước mắt đàn ông tuôn rơi lã chã. Anh quay sang định ôm lấy Thảo để tìm sự tha thứ, để nói lời xin lỗi.

Nhưng Thảo đã đứng dậy, lùi lại một bước, tránh cái chạm của anh như tránh một thứ gì dơ bẩn. Cô rút trong túi xách ra một tờ giấy đã nhàu nát – tờ đơn ly hôn cô đã viết sẵn từ bao giờ, lặng lẽ đặt lên ghế. “Đợi con tỉnh lại, anh ký đi. Căn nhà này tôi không cần, tài sản tôi không cần. Tôi chỉ cần con. Một người bố sẵn sàng tắt máy đi với nhân tình khi con gặp nạn… con tôi không cần.”

Thảo quay lưng bước đi về phía phòng hồi sức, bóng dáng cô nhỏ bé nhưng kiên cường đến lạ. Hoàng đứng chôn chân giữa hành lang bệnh viện lạnh lẽo. Bên ngoài trời vẫn mưa như trút nước. Chiếc điện thoại trong túi lại rung lên, là tin nhắn của Vy: “Anh về chưa? Em sợ ma quá…”.

Hoàng thẳng tay ném chiếc điện thoại vào tường. Nó vỡ tan tành, cũng giống như cuộc đời anh lúc này. Anh đã đánh đổi cả gia đình, cả mạng sống của con gái lấy một đêm vui vẻ rẻ tiền. Và cái giá phải trả, là tất cả những gì anh từng có.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *