Cánh cổng tòa án khép lại sau lưng, phát ra một tiếng “két” khô khốc lạnh lùng. Trên tay tôi là tờ quyết định ly hôn vẫn còn vương mùi mực in và con dấu đỏ chót. Kết thúc rồi. Năm năm thanh xuân, một đám cưới rình rang, và giờ gói gọn lại trong vài dòng chữ pháp lý vô hồn.
Tôi bước đi trong vô định giữa dòng người hối hả của buổi chiều tà. Trời Hà Nội vào thu, gió heo may se lạnh, nhưng cái lạnh ấy chẳng thấm vào đâu so với sự trống rỗng trong lòng tôi lúc này. Tôi đã thất bại. Thất bại trong việc giữ gìn tổ ấm mà tôi từng sống chết để bảo vệ. Thất bại trước kỳ vọng của gia đình, họ hàng.
Tôi nhớ như in ngày tôi lên xe hoa. Hôm ấy trời mưa tầm tã. Bố tôi – người đàn ông cả đời sương gió, chưa từng rơi lệ trước mặt con cái, hôm ấy đã quay mặt đi lén lau nước mắt khi trao tay tôi cho người đàn ông khác. Bố bảo: “Phận gái như hạt mưa sa, sướng khổ gì cũng phải ráng mà chịu đựng con nhé”. Tôi khi ấy, ngây thơ trong chiếc váy cưới lộng lẫy, đã cười giòn tan: “Bố lo gì, anh ấy yêu con thế cơ mà”.
Nhưng đời không như mơ. Tình yêu màu hồng nhanh chóng bị cơm áo gạo tiền và những mâu thuẫn vụn vặt bào mòn. Những cuộc cãi vã, những đêm chồng không về, và đỉnh điểm là sự phản bội. Tôi ôm con gái 3 tuổi rời khỏi căn nhà ấy với hai bàn tay trắng và một trái tim chi chít vết thương.
Tôi thuê một căn trọ nhỏ, tạm bợ để hai mẹ con tá túc. Tôi giấu bố mẹ chuyện ly hôn suốt 3 tháng ròng. Tôi sợ bố buồn, sợ mẹ lo, sợ những lời đàm tiếu của xóm giềng làm bố mẹ mất mặt. Mỗi lần gọi điện về quê, tôi vẫn cố tỏ ra vui vẻ, nói dối rằng chồng bận công tác nên ít về thăm nhà.
Nhưng giấy không gói được lửa.
Hôm nay, sau khi cầm tờ quyết định ly hôn, tôi mệt mỏi bắt taxi về phòng trọ. Con gái tôi đang gửi nhà trẻ, lát nữa tôi mới đi đón. Tôi chỉ muốn về nhà, chui vào chăn và khóc một trận cho thỏa nỗi lòng.
Chiếc taxi dừng lại trước con ngõ nhỏ. Tôi uể oải bước xuống, kéo lê bước chân nặng trịch. Nhưng vừa đến cửa phòng trọ, tôi khựng lại.
Có một người đàn ông đang ngồi đợi tôi trước cửa.
Bóng dáng ấy gầy gò, liêu xiêu, chiếc áo sơ mi sờn vai đã cũ mèm, bên cạnh là một chiếc túi du lịch to đùng và vài bao tải gạo, rau củ lỉnh kỉnh. Mái tóc đã bạc đi quá nửa, làn da sạm đen vì nắng gió.
Là bố.
Tim tôi thắt lại, nghẹn ứ ở cổ họng. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, không dám bước tiếp. Bố đã biết hết rồi sao? Bố lên đây để mắng tôi vì đã tự ý ly hôn mà không hỏi ý kiến gia đình? Hay bố lên để bắt tôi quay lại xin lỗi chồng?
Bố ngẩng lên, nhìn thấy tôi. Ánh mắt ông không có sự giận dữ, trách móc, mà chỉ ngập tràn sự xót xa. Đôi mắt ấy ầng ậng nước, đỏ hoe như ngày ông tiễn tôi đi lấy chồng năm nào.
– “Bố…” – Tôi thốt lên, giọng lạc đi.
Bố lúi húi đứng dậy, phủi bụi quần, giọng khàn đặc: – “Về rồi đấy hả con? Bố chờ mãi. Gọi điện thoại thì thuê bao.”
Tôi òa khóc nức nở, chạy ào đến ôm chầm lấy bố. Bao nhiêu sự kìm nén, bao nhiêu nỗi tủi hờn suốt thời gian qua vỡ òa như đê vỡ. Tôi khóc như một đứa trẻ, ướt đẫm vai áo sờn của bố.
– “Bố ơi… con xin lỗi… Con sai rồi… Con ly hôn rồi bố ơi…”
Bàn tay chai sạn, thô ráp của bố vỗ nhẹ lên lưng tôi, từng nhịp, từng nhịp, vụng về nhưng ấm áp lạ thường. – “Bố biết rồi. Bố biết cả rồi. Khổ thân con tôi.”
Hóa ra, mẹ đã lờ mờ đoán ra khi thấy tôi hay gọi về lúc đêm khuya với giọng nghẹt mũi, lại thêm mấy bà hàng xóm đồn đại chuyện chồng tôi cặp bồ. Bố không nói gì, âm thầm bắt xe khách lên thành phố từ sáng sớm, tìm đến tận địa chỉ phòng trọ mà tôi từng lỡ miệng kể. Bố ngồi đợi tôi suốt mấy tiếng đồng hồ, chỉ để được nhìn thấy con gái.
Bố buông tôi ra, lấy vạt áo lau nước mắt cho tôi, rồi lại lau nước mắt cho chính mình. – “Thôi, nín đi. Không ở được với nhau thì về. Về với bố. Nhà mình tuy nghèo, nhưng không bao giờ thiếu bát cơm cho con, cho cháu.”
Câu nói ấy của bố khiến tôi càng khóc to hơn. Tôi cứ ngỡ mình sẽ bị trách mắng, bị xem là nỗi ô nhục của gia đình. Nhưng không, với bố, tôi vẫn chỉ là cô con gái bé bỏng cần được che chở.
– “Nhưng… con sợ người ta dị nghị… sợ làm bố mẹ xấu hổ…” – Tôi nấc lên.
Bố trừng mắt, cái trừng mắt hiền từ nhất thế gian: – “Đứa nào dám dị nghị? Con gái bố sống không hạnh phúc, bố đón về là lẽ đương nhiên. Thằng nào bắt nạt con bố, bố mới không để yên. Còn thiên hạ, họ có sống hộ mình đâu mà phải sợ.”
Nói rồi, bố xách đống đồ đạc lỉnh kỉnh lên. – “Nào, mở cửa cho bố vào. Bố mang gạo mới ở quê lên, cả gà, cả trứng cho cái Bống. Tối nay bố nấu cơm cho mà ăn. Ăn xong rồi thu xếp đồ đạc, mai bố con mình về quê. Mẹ mày ở nhà đang mong lắm đấy.”
Tôi lật đật mở cửa phòng. Căn phòng trọ chật chội, ẩm thấp bỗng chốc sáng bừng lên bởi sự hiện diện của bố. Bố đi lại trong phòng, xem xét cái bóng điện, cái vòi nước, chép miệng than thở chỗ này không tốt cho sức khỏe của hai mẹ con.
Lát sau, tôi đi đón con gái về. Con bé vừa nhìn thấy ông ngoại đã reo lên sung sướng. Bố ôm chầm lấy cháu, nước mắt lại chực trào ra. – “Cháu ngoan của ông. Về quê với ông nhé, ông thả diều, bắt cá cho chơi. Không ở đây nữa, chật chội lắm.”
Nhìn cảnh hai ông cháu quấn quýt, lòng tôi nhẹ bẫng. Mọi gánh nặng, mọi đau khổ của cuộc hôn nhân đổ vỡ dường như tan biến. Tôi nhận ra, dù ngoài kia có bão tố đến đâu, thì sau cánh cửa nhà, vẫn luôn có bố mẹ đợi tôi trở về.
Đêm hôm ấy, trong căn phòng trọ nhỏ, ba người chúng tôi quây quần bên mâm cơm đạm bạc. Bố gắp cho tôi miếng thịt gà ngon nhất, ánh mắt hiền từ: – “Ăn nhiều vào. Dạo này gầy quá, xương xẩu cả ra. Về quê bố tẩm bổ cho, rồi lại béo tốt ngay ấy mà.”
Tôi nhìn bố, nhìn những nếp nhăn hằn sâu trên trán, nhìn mái tóc hoa râm, lòng dặn lòng phải mạnh mẽ hơn. Tôi đã sai lầm một lần khi chọn chồng, nhưng tôi may mắn tột cùng khi được làm con của bố.
Người đàn ông ấy đã khóc khi tiễn tôi đi làm dâu nhà người, vì lo tôi khổ. Và hôm nay, người đàn ông ấy lại rưng rưng nước mắt đón tôi về, vì thương tôi đau.
Ly hôn không phải là dấu chấm hết. Nó là sự giải thoát để bắt đầu lại. Và hành trình bắt đầu lại ấy, tôi không hề đơn độc. Vì tôi còn có Bố.
“Về nhà đi con!” – Tiếng gọi ấy thiêng liêng và ấm áp hơn bất kỳ lời hứa hẹn trăm năm nào.

