Tôi lấy Lan được 5 năm. Chúng tôi có một bé trai đầu lòng tên Bin, năm nay lên 4 tuổi. Bin kháu khỉnh, thông minh, là niềm tự hào của cả gia đình. Vợ chồng tôi làm ăn thuận lợi, nhà xe đầy đủ, không sống chung với bố mẹ chồng nên cuộc sống vô cùng thoải mái. Lẽ ra, tôi phải là người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian. Nhưng không, trong lòng tôi luôn có một cái gai nhức nhối, ngày đêm rỉ máu.
Cái gai ấy chính là gương mặt của con trai tôi…
Càng lớn, Bin càng chẳng có nét nào giống tôi. Nó cũng không giống vợ tôi hoàn toàn. Điều đáng sợ là, mỗi khi nhìn vào đôi mắt một mí và sống mũi cao thẳng của thằng bé, tôi lại rùng mình nhớ đến Tuấn – gã con trai út của ông Ba hàng xóm, sát vách nhà bố mẹ đẻ tôi ở quê.
Ngày mới cưới, vợ chồng tôi sống chung với bố mẹ tôi một năm. Thời điểm đó, Lan thường xuyên ở nhà nội trợ, còn tôi đi làm tối ngày. Tuấn – gã hàng xóm hơn tôi 3 tuổi, chưa vợ, lại hay sang nhà tôi chơi cờ với bố tôi, đôi khi tiện tay giúp Lan bê chậu cây, sửa cái ống nước. Mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu khiến Lan buồn phiền, và tôi nghi ngờ trong những lúc yếu lòng đó, sự quan tâm của gã hàng xóm đã khiến vợ tôi sa ngã.
Sự nghi ngờ như liều thuốc độc gặm nhấm tâm trí tôi, khiến tôi mất ngủ triền miên. Cuối cùng, không chịu đựng nổi nữa, tôi lén lấy mẫu tóc của con trai mang đi xét nghiệm ADN mà không cho vợ biết.
Ngày cầm kết quả trên tay, tim tôi đập thình thịch. KẾT QUẢ: CÙNG HUYẾT THỐNG CHA – CON. Độ tin cậy 99,99%.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như trút được tảng đá ngàn cân. Hóa ra tôi đã đa nghi Tào Tháo. Bin là con tôi, chắc chắn là con tôi. Còn việc nó giống gã Tuấn kia? Có lẽ chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, người giống người là chuyện thường. Tôi cất tờ giấy xét nghiệm vào ngăn kéo bàn làm việc, tự hứa sẽ bù đắp cho vợ con vì những suy nghĩ đen tối vừa qua.
Cách đây vài tuần, bố tôi từ quê lên thăm. Ông mang theo quà quê và một tin vui: Ông dự định bán mảnh đất ở quê, chia cho vợ chồng tôi một khoản vốn lớn để mở rộng kinh doanh, và một phần để dành cho cháu đích tôn. “Thằng Bin càng lớn càng đẹp trai, ông nội nhìn mà mát cả ruột,” bố tôi cười khà khà, xoa đầu thằng bé.
Tôi sướng rơn. Tiền tài, gia đình đều viên mãn. Trong lúc tôi đi làm, bố tôi ở nhà chơi với cháu và dọn dẹp phòng làm việc giúp tôi. Tôi đâu ngờ, chính sự “dọn dẹp” ấy đã châm ngòi cho quả bom nổ chậm trong nhà.
Ba ngày sau, khi bố tôi đã về quê, ông đột ngột gọi điện triệu tập vợ chồng tôi về gấp. Giọng ông lạnh lùng, nghiêm trọng khác hẳn vẻ vui vẻ hôm trước.
Không khí trong phòng khách nhà bố mẹ tôi đặc quánh. Mẹ tôi ngồi nép một góc, vẻ mặt lo âu. Bố tôi ngồi giữa, trên bàn là một phong bì hồ sơ. Không rào trước đón sau, bố tôi rút ra một tờ giấy, ném xuống trước mặt tôi. “Anh xem đi.”
Tôi cầm lên. Đó là tờ giấy xét nghiệm ADN. Nhưng khoan đã, tên người xét nghiệm không phải là tôi và bé Bin. Đó là tên của BỐ TÔI và TÔI. Kết quả dòng chữ đỏ chói lọi đập vào mắt: KHÔNG CÙNG HUYẾT THỐNG.
Tôi chết lặng, tay run lẩy bẩy, tờ giấy rơi xuống đất. “Bố… cái này… là sao ạ?”. Bố tôi cười nhạt, ánh mắt nhìn tôi không còn chút tình thương nào, chỉ còn sự khinh bỉ và đau đớn: “Hôm lên nhà anh, tôi dọn bàn thấy tờ giấy xét nghiệm của anh với thằng Bin. Anh nghi ngờ vợ anh ngoại tình với thằng Tuấn hàng xóm đúng không? Vì thằng bé giống thằng Tuấn như đúc?”
Tôi cứng họng, không dám chối. “Tôi cũng thắc mắc,” bố tôi gằn giọng. “Tại sao con anh lại là con ruột của anh, nhưng nó lại giống thằng hàng xóm? Trừ khi… chính bản thân anh cũng có liên quan đến nhà đó.”
Mẹ tôi lúc này bỗng òa khóc nức nở, bà lảo đảo rồi ngã quỵ xuống sàn nhà ngất lịm. Cả nhà nháo nhào. Sau khi được sơ cứu, bà tỉnh lại, và trong tiếng nấc nghẹn ngào, bà đã thú nhận sự thật kinh hoàng được chôn giấu hơn 30 năm qua.
Ngày ấy, bố tôi hay đi công tác xa biền biệt. Mẹ tôi ở nhà cô đơn, và ông Ba hàng xóm (bố của Tuấn) đã qua lại an ủi. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, họ đã đi quá giới hạn. Khi mẹ tôi mang thai tôi, bà cũng không chắc tôi là con ai. Nhưng khi sinh ra, tôi giống mẹ như lột, chẳng có nét nào giống ông Ba, nên bố tôi không mảy may nghi ngờ, hết mực yêu thương nuôi nấng. Sau này, mẹ tôi sinh thêm hai đứa em, chúng nó đều giống bố tôi y đúc, nên bí mật ấy cứ thế ngủ yên.
Nhưng gien di truyền là một trò đùa quái ác của tạo hóa. Tôi không giống bố ruột (ông Ba), nhưng gen lặn đó lại trỗi dậy mạnh mẽ ở đời con tôi. Bé Bin sinh ra mang những nét đặc trưng của dòng họ ông Ba. Và lý do thằng bé giống gã Tuấn hàng xóm “như lột”? Đơn giản thôi, vì Tuấn chính là em trai cùng cha khác mẹ của tôi! Bin giống chú ruột của nó, đó là lẽ đương nhiên về mặt sinh học.
Sự thật phơi bày trần trụi khiến tất cả chúng tôi đều bàng hoàng.
Tôi nhìn sang bố – người đàn ông tôi gọi là cha hơn 30 năm nay. Ông già đi trông thấy chỉ sau vài ngày. Ông đau đớn vì bị vợ cắm sừng, đau đớn vì nuôi con tu hú nửa đời người.
“Tôi già rồi, tôi không ly hôn vì còn mặt mũi của hai đứa em anh,” bố tôi nói, giọng ráo hoảnh như người xa lạ. “Nhưng tôi không thể chấp nhận anh là con nữa. Từ nay, anh không còn là người nhà này. Mảnh đất kia tôi sẽ không bán, tài sản tôi cũng không chia cho anh một xu.”
Vợ chồng tôi bị đuổi ra khỏi nhà ngay trong đêm. Trên đường về thành phố, tôi ngồi trong xe mà nước mắt trào ra. Tôi vừa mất đi một người cha tuyệt vời, mất đi quyền thừa kế, mất đi gốc rễ của chính mình.
Cay đắng hơn, tôi âm thầm tìm hiểu về “người cha ruột” – ông Ba hàng xóm. Gia cảnh nhà họ rất nghèo, ông Ba lại đang bị bệnh nan y nằm liệt giường, gã Tuấn – em trai tôi – thì làm thuê cuốc mướn bấp bênh. Nếu nhận lại họ, thứ tôi nhận được không phải là tình thân, mà là gánh nặng cơm áo gạo tiền và khoản viện phí khổng lồ.
Tôi nhìn sang con trai đang ngủ say ở ghế sau. Nó là con tôi, máu mủ của tôi, nhưng chính khuôn mặt ấy và sự đa nghi của tôi đã lật tẩy bí mật dơ bẩn của quá khứ. Giá như tôi đừng đi xét nghiệm ADN. Giá như tôi cứ để sự nghi ngờ ấy trôi qua. Thì có lẽ giờ này, tôi vẫn là con trai hiếu thảo của bố, vẫn nhận được khoản tiền lớn, và gia đình vẫn êm ấm.
Hai tờ giấy xét nghiệm. Một tờ khẳng định tôi là cha của con tôi. Một tờ phủ nhận tôi là con của cha tôi. Số phận trêu ngươi, biến tôi từ một kẻ đang đi tìm sự thật để bảo vệ mình, thành kẻ trắng tay không còn chốn dung thân. Đúng là họa từ tâm mà ra, nghi kỵ người khác để rồi chính mình lãnh đủ quả báo nhãn tiền.

