Tôi là Mai, 32 tuổi. Là vợ của Khang, người đàn ông từng thề thốt yêu thương tôi “đến hết đời”.
Chúng tôi cưới nhau sáu năm, có một con gái bốn tuổi. Tôi từng nghĩ chỉ cần mình yêu đủ nhiều, hi sinh đủ nhiều, gia đình sẽ yên ấm.
Tôi đã lầm.
Tối hôm đó, tôi đi giao hàng giúp chị gái. Con bé đang ở nhà ngoại, tôi tranh thủ ghé bán thêm mấy đơn cây cảnh mini cho khách. Đến gần khách sạn H.T ở đường Nguyễn Trãi, trời bất ngờ mưa như trút. Tôi tấp vội vào mái hiên trú tạm.
Và đúng lúc đó…Tôi thấy chồng mình – Khang – đang đứng trước cửa khách sạn. Bên cạnh anh ta là một cô gái trẻ, váy đỏ ôm sát, trang điểm đậm, tay khoác tay anh vô cùng tự nhiên.
Họ cười. Họ ghé sát vào nhau thì thầm. Rồi họ nắm tay bước vào khách sạn.
Tôi chết lặng.
Không khóc. Không gào. Chỉ cúi mặt, kéo khẩu trang cao hơn rồi lặng lẽ bước đi, để hai người họ không kịp nhìn thấy. Tôi tưởng mình sẽ gục ngã ngay giữa trời mưa, nhưng không. Một thứ gì đó bên trong tôi bỗng trồi dậy – lạnh lẽo, tỉnh táo đến đáng sợ.
Tôi gọi cho Minh, người bạn thân làm bảo vệ cho hệ thống khách sạn ấy. Chỉ một câu: — “Anh Minh, giúp em mở camera phòng 304. Em cần bằng chứng.”. Minh sững người, hỏi lại, nhưng tôi chỉ đáp ngắn: — “Chuyện đời em… chắc kết thúc tối nay.”
Minh thở dài, nói rằng anh đang trực ca ở đúng khách sạn đó. Anh bảo tôi chờ 5 phút. Tôi quay lại. Đứng ngay trước cửa khách sạn, dưới bóng cây, ướt mưa và lạnh run, nhưng trái tim còn lạnh hơn cả gió đêm tháng Bảy.
5 phút sau, Minh nhắn: “Phòng 304. Thẻ anh đang cầm. Em muốn vào bây giờ không?”
Tôi nhìn lên tầng 3, nơi ánh đèn hắt ra vàng nhạt. Tôi không biết mình lấy can đảm từ đâu, nhưng đôi chân cứ thế bước vào thang máy. Cửa phòng 304 đóng kín. Tôi đứng trước đó, nghe rõ những âm thanh mơ hồ – tiếng cười của đàn bà, tiếng giọng đàn ông quen đến đau lòng, tiếng giường đập nhẹ vào tường.
Tôi từng nghĩ nếu bắt gặp cảnh này, mình sẽ gào khóc, sẽ đánh, sẽ đập phá. Nhưng không. Tôi chỉ thấy… trống rỗng. Minh hỏi nhỏ: — “Em chắc chứ?”. Tôi gật đầu. Cửa mở. Một giây im bặt. Hai giây. Ba giây.
Cả căn phòng như hóa đá. Khang và cô gái kia – Hân, đồng nghiệp của anh ta – đang quấn vào nhau. Chăn ga xộc xệch. Quần áo vứt tứ tung. “Họa mi” đúng nghĩa… ngừng hót. Hân hét lên như gặp ma. Khang vội chồm dậy, mặt cắt không còn giọt máu: — “M–Mai? Em… sao em…”
Tôi bước vào, ánh mắt không còn giận, mà đầy sự khinh bỉ: — “Tại sao em ở đây à? Vì chồng em đang ở đây.”. Khang vơ áo, run rẩy: — “Không phải như em nghĩ đâu! Cô ta… cô ta dụ anh! Anh uống say…”
Tôi nhìn quanh phòng, ngắm từng dấu vết phản bội như đang xem một bộ phim chán ngắt: “Say? Say mà còn biết đặt phòng 304 – phòng anh hay đưa khách tới ký hợp đồng? Say mà còn nhắn tin ‘Gặp em tại chỗ cũ’? Say mà còn đeo chiếc vòng em tặng?”
Tôi nhìn thẳng vào anh, giọng bình thản đến rợn người: “Khang… anh nghĩ em ngu đến thế sao?”. Hân quấn chăn, giọng run: “Chị Mai… em xin chị đừng làm lớn chuyện. Em… em yêu anh ấy. Anh ấy nói anh ấy cô đơn…”
Tôi bật cười. Một tiếng cười sắc như lưỡi dao: “Cô đơn hả? Đàn ông ngoại tình luôn nói câu đó. Để tôi giúp cô bớt cô đơn nhé.”. Tôi mở điện thoại. Chiếu thẳng clip camera vào mặt Hân.
Hân mặt trắng bệch:“Tôi gửi clip này cho HR công ty. Cô chuẩn bị tinh thần thôi.”. Cô ta gào lên: “Chị đừng! Em còn gia đình…”. Tôi nhìn cô ta đầy lạnh lẽo: “Cô còn gia đình. Còn tôi thì sao?”
Tôi quay sang Khang. Đôi mắt từng khiến tôi yêu 6 năm giờ chỉ còn là vũng nước đục: “Anh biết điều đau nhất không phải chuyện anh phản bội… mà là anh tưởng em không bao giờ biết.”. Tôi đặt đơn ly hôn lên bàn: “Ký đi.”. Khang sững sờ: “Mai… em ly hôn thật sao?”
— “Anh nghĩ em còn lý do để sống với người đàn ông chui khách sạn với bồ ư?”
Khang òa khóc, quỳ xuống:
— “Anh xin lỗi… Mai đừng bỏ anh… Anh sai rồi…”
Tôi lùi lại, tránh đôi tay đang bấu lấy chân mình: — “Anh không xứng để xin lỗi.”. Tôi quay lưng.
Nhưng trước khi đi, tôi nhìn một lượt căn phòng: “À, quên. Phòng này tôi đã báo lễ tân. Anh trả tiền trước khi ra. Đừng để em phải trả thay như mọi lần.”. Cửa đóng lại sau lưng tôi. Một kỷ niệm kết thúc ngay tại đó — trong tiếng mưa Hà Nội rơi như pháo kích.
Ba tháng sau. Tôi và con gái chuyển đến căn hộ nhỏ gần công viên. Tôi mở shop cây cảnh mini online, khách đặt ngày càng đông. Còn Khang? Nghe đâu anh xuống dốc nhanh như lúc phản bội tôi. Công ty điều chuyển vị trí. Hân nghỉ việc vì bị điều tra quan hệ nội bộ. Gia đình anh biết chuyện, thất vọng, không quay sang trách tôi một lời.
Một tối, tôi thấy Khang đứng trước cổng, mắt đỏ hoe: “Mai… anh nhớ con.”. Tôi mở cửa, chỉ nói một câu: “Anh là bố, không ai cấm anh gặp con. Nhưng để bước vào cuộc đời tôi lần nữa… thì anh đừng mơ.”. Khang đứng lặng hàng giờ, mưa thấm ướt cả vai áo.
Tôi nhìn qua cửa sổ, lòng không còn đau. Chỉ còn thương chính mình ngày trước – đã từng yêu nhầm người. Tôi bế con vào lòng, mỉm cười. Ngoài kia, mưa đã tạnh. Và cuộc đời tôi… cũng vậy.

