Posted in

Đêm tân hôn, khi chồng đã ngủ say, mẹ chồng đưa cho tôi 10 cây vàng qua cửa sổ và bảo: “Đi ngay đi”…

Đêm tân hôn nằm trong ký ức của tôi giờ không còn là những tràng pháo tay, nụ cười hoa hậu hay ánh đèn lồng lung linh. Nó bắt đầu bằng một cánh cửa khép lại và kết thúc bằng một chiếc bàn tay run rẩy chìm vào bóng tối — bàn tay của người đã đưa tôi cả đời mình để giữ một bí mật.

Tôi là Lan, mới tròn hai mươi bảy, vừa được rước về nhà chồng. Quang — chồng tôi — ngủ sập sau một ngày tiếp khách, tiếng thở đều đều như trấn an. Nhà chồng rộng, đủ thứ lễ nghi, tôi vẫn còn choáng bởi lời chúc tụng, ánh mắt quan khách. Đêm khuya lắng xuống, mọi người tỏa về phòng mình, chỉ còn tiếng tivi văng vẳng ở phòng khách.

Bỗng có tiếng vật nhẹ ngoài cửa sổ phòng tôi. Tôi ngồi bật dậy, tim đập lạ. Cửa khẽ mở — bóng dáng gầy guộc của bà — mẹ chồng, xuất hiện ở mép khung cửa như một con ma. Bà là mẹ kế của chồng tôi. Tôi chưa bao giờ thấy bà đến gần mình như vậy, lúc nào bà cũng lạnh lùng, nghiêm nghị trước mặt khách. Đêm nay ánh mắt bà rực một điều tôi chưa thấy: nỗi đau và vội vã.

Bà đưa cho tôi một gói nhỏ, tay run đến mức vàng chảy lăn trên khăn. “Cầm lấy đi”, bà thì thầm, giọng nghẹn như nuốt than: “Mười cây vàng. Cầm đi mà chạy. Trốn khỏi đây ngay. Nếu không… nếu không thì cô sẽ không còn đường về.”

Tôi bật cười khùng khục vì sợ: “Mẹ… mẹ nói gì thế? Đây là ngày vui, sao mẹ lại…”

Bà lắc đầu, kéo tôi nhẹ vào bóng tối hành lang, giọng thắt lại từng chữ: “Quang — nó không là người đàn ông tử tế như cô tưởng. Nó dằn vặt người ta bằng lời nói, bằng vỏ bọc danh dự. Nó đã vay nặng lãi, chơi bời, bán tài sản dần dần. Nhưng chuyện đó không tệ nhất. Hắn muốn ‘thoát’ khỏi mọi ràng buộc — và nếu cô không sinh cho hắn một đứa con, hắn sẽ… cô hiểu chứ? Cô là phương án để nó che nợ, hoặc khi cạn chiêu, nó sẽ đẩy cô khỏi cuộc đời này như một con thuyền rách. Tôi không thể công khai chống lại nó nhưng lương tâm tôi không cho phép nhìn thấy cô khổ. Cầm đi, đi nơi khác, sống cho đàng hoàng.”

Tôi đứng đó, bàng hoàng giữa lời nói vừa có sức cứu rỗi vừa như nhát dao. Bao nhiêu niềm tin, bao nhiêu lời hứa đứt gãy. Hai tiếng trước mọi người còn nâng ly chúc mừng, giờ đây bà trao cho tôi cả một hành tinh phải bỏ lại. Đúng là tôi đã mất khả năng làm mẹ. Nhưng Quang vô cùng yêu tôi, anh từng nói không cần gì hết ngoài tôi nên tôi chưa hề nói chuyện mình không thể sinh con ra với anh. Thế nhưng không thể nào ngờ mẹ chồng tôi lại biết được chuyện này.

Tôi không hét, không trách. Chỉ một câu hỏi nghẹn ngào từ đầu môi: “Tại sao bây giờ? Tại sao mẹ không nói trước?”

Bà thở dài: “Nói trước thì bố con anh ta sẽ nói tôi phá đám cưới của con gái họ. Con người ta sợ biến cố, ai tin lời tôi? Tôi ngậm, tôi chịu, cho đến khi không chịu nổi nữa. Hôm nay là lúc tôi trả nợ lương tâm. Chạy đi, Lan, chạy ngay đêm nay thì may ra cô sẽ có cuộc đời khác, không thì”…

Tôi rời phòng như kẻ mộng du, xé tấm màn che, đem theo gói vàng và một cuộn giấy bà nhét vào tay — địa chỉ người bạn bà tin cậy ở thành phố, một chiếc tên, một số điện thoại. Ngoài sân, trời lạnh. Tôi bước ra, mang theo cả mùi rượu và tiếng cười xa kia như muốn rút ruột mình. Tôi không nói với Quang một lời, không ngoảnh đầu nhìn nhà cửa, chỉ nhớ đứa con đang lớn trong bụng, lòng dặn mình phải sống cho đứa bé trước khi nghĩ đến bất cứ điều gì khác.

Ngày đầu tiên ở thành phố là chuỗi những bước chân lạ. Người bà cho chúng tôi một phòng nhỏ, cho tiền thuê chỗ, cho mối liên hệ xin việc. Những cây vàng thoạt đầu là cứu cánh — trả tiền thuê nhà, học nghề, đi làm thêm. Tôi khóc một lần, không phải vì mất chồng, mà vì nhận ra lòng can đảm bật dậy sâu đến thế nào…

Thời gian làm dịu đi nỗi đau; mọi thứ đã ổn định. Tôi gửi bà tin thưa thì bà nhắn lại với giọng nghẹn: “Ở đó an toàn chưa? Cô an toàn là tôi yên tâm”. Sau đấy tôi mới hay là bà yếu lắm rồi. Sau khi biết tin bà bảo tôi bỏ trốn gia đình ấy đã không để bà yên. Bà giờ nằm bất động trên giường chờ ngày về với thế giới bên kia. Tôi muốn quay về thăm bà nhưng lại sợ… nên không dám.

Mười cây vàng ấy không chỉ là tiền. Nó là tấm vé ly khai một thứ quyền lực đen tối. Nó là bằng chứng rằng ngay giữa gia đình, có người nhận ra và chọn làm điều đúng. Nó giúp tôi một cô gái dễ tin, ngô nghê chưa từng trải sự đời đã có thể tự đứng dậy chấp nhận mọi thử thách của cuộc đời.

Tôi quyết định nhờ y học hiện đại để có thể một lần nghe tiếng gọi mẹ của trẻ thơ. Hi vọng lúc ấy bà vẫn còn. Tôi sẽ dũng cảm dắt con tới gặp bà….

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *