Hoàng – là trưởng phòng kinh doanh, đẹp trai, ăn nói khéo, và… quá giỏi che giấu. Ba năm đầu hôn nhân, Vy từng nghĩ mình hạnh phúc. Cho đến khi, một tin nhắn lạ xuất hiện. Một cô gái trẻ nhắn: “Anh Hoàng nói tối nay không về được đâu chị nhé, bọn em đi công tác qua đêm.”
Tin nhắn không lạ. Lạ là sự thản nhiên trong từng chữ. Vy không ghen. Cô chỉ cười, lưu số lại – và chờ. Hôm ấy là thứ Sáu. Hoàng nói đi “tiếp khách tỉnh bên”, nhưng Vy biết chồng đang ở khách sạn trong thành phố, cách nhà chỉ 30 phút lái xe. Vy gửi con cho mẹ, ăn mặc giản dị, rồi lặng lẽ đến đó.
Đứng trước cửa phòng 208, cô nghe tiếng cười khúc khích, tiếng ly chạm nhau, tiếng giường cót két. Vy không gõ. Cô lấy đợi.
Hai tiếng. Cô đứng ngoài hành lang khách sạn, nhìn đèn phòng họ vẫn sáng. Có người bảo cô điên, nhưng Vy muốn cho họ đủ thời gian để tự tin, để khi cánh cửa mở ra, không ai còn đường chối.
Gần 11 giờ đêm, cửa phòng bật mở. Hoàng bước ra, quần áo xộc xệch, theo sau là một cô gái mặc váy ngủ mỏng, son còn vương trên cổ anh ta. Cô ta giật mình khi thấy Vy, còn Hoàng đứng sững, mặt trắng bệch.
Vy mỉm cười, giọng nhẹ tênh: “Chào hai người. Chắc là vui lắm nhỉ, khiến tôi phải đợi đến tận giờ này.”. Cô gái kia – tên Trang, kém Vy 6 tuổi, nhìn cô đầy thách thức: “Chị đợi làm gì? Chuyện tình cảm không thể gượng ép. Anh Hoàng bảo anh ấy không còn tình cảm với chị.”
Vy khẽ nhướng mày, giọng vẫn nhẹ như không: “Thế à? Vậy chắc em thích dùng đồ lót cũ của người khác lắm nhỉ? Nếu em thích, chị nhường lại cả bộ. Từ áo, quần, nhẫn cưới đến người đàn ông này – tất cả từng là của chị, giờ em dùng tạm đi.”
Hoàng tái mặt, còn Trang đơ người, đỏ bừng. Vy tiếp lời, nụ cười mỉm nhưng mắt lạnh như băng: “Chị chỉ nhắc em một điều – thứ đã qua tay người khác, có thể trông mới, nhưng bên trong… toàn vết xước.”
Không khí đông cứng. Vy quay lưng bước đi. Hoàng vội giữ tay: “Vy, anh xin em, đừng làm ầm. Anh chỉ sai nhất thời.”. Cô hất tay ra, nói khẽ nhưng rắn: “Sai nhất thời? Hai tiếng trên giường của anh đủ để tôi tỉnh cả đời.”
Vy về nhà, không khóc, không gào. Cô mở máy tính, gửi email cho phòng nhân sự công ty anh: “Đề nghị xác nhận số ngày nghỉ phép không đúng quy định của nhân viên Hoàng.”. Rồi cô chuyển 3 tỷ từ tài khoản chung của 2 vợ chồng sang tài khoản riêng của mình cô sau đó để lại một tờ đơn ly hôn, ký sẵn rồi lẳng lặng bế con đi.
Ba ngày sau, Hoàng tìm đến, gương mặt tiều tụy: “Em đừng ly hôn. Anh chia tay Trang rồi.
Cô ta chỉ lợi dụng anh, giờ còn nhắn đòi tiền.” Vy ngẩng lên, đặt tách trà xuống: “Cô ta đòi bao nhiêu?”
“Ba trăm triệu. Cô ta dọa gửi ảnh cho sếp anh. Mà giờ anh chẳng còn xu nào?”
Cô nhếch môi: “Anh sợ mất mặt, còn tôi thì đã mất lòng tin. Khác biệt là, mất mặt có thể cứu, nhưng mất lòng tin – không bao giờ.”
Anh ta im lặng.Vy nhìn thẳng vào mắt anh: “Anh biết không, tôi đã từng nghĩ, nếu có người thứ ba, tôi sẽ đánh, sẽ chửi. Nhưng bây giờ, tôi thấy thương hơn là giận. Vì cả hai người đều đáng thương. Một người đánh mất đạo đức, Một người nhặt rác làm báu vật.”
Anh cúi đầu, run run: “Vy… anh xin lỗi. Nhưng em có thể chuyển tiền cho anh để anh chuyển cho Trang được không. Mọi chuyện mà bại lộ thì công việc danh dự của anh mất hết”.
Vy nhìn thẳng vào mắt Hoàng: “Tôi nhường cả con người anh cho cô ấy, nhưng tiền thì không bao giờ. Tiền là mồ hôi công sức của tôi, tôi giữ cho con tôi còn cô ta không được chạm vào dù chỉ một xu”.

