Posted in

Ả nhân tình của chồng gọi điện dạy vợ cách â::;n á:::i, vợ đáp lại đúng 3 từ

Tám năm qua, Hà chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ bị phản bội. Từ khi bước chân về làm dâu nhà Thắng, cô luôn là người con dâu mẫu mực. Bố mẹ chồng ốm đau liên miên, Thắng thì đi công trình triền miên, một tay Hà chăm lo từ bữa ăn, giấc ngủ đến từng viên thuốc.

Khi mẹ chồng bị u.ng th.ư giai đoạn cuối, Hà nghỉ việc ở công ty, túc trực bên giường bệnh suốt sáu tháng trời. Ngày mẹ chồng mất, chính cô là người tắm rửa, lo tang lễ chu toàn. Ai trong họ hàng cũng khen:
– Con dâu như con ruột, hiếm có.

Thắng khi đó cũng rưng rưng, ôm vợ nói: “Không có em, chắc anh chẳng lo nổi. Anh nợ em cả đời này”. Hà tin lời đó, như tin vào một bờ vai để dựa. Nhưng đời thật trớ trêu.

Sau đám tang mẹ chồng được 2 tháng, Thắng bắt đầu thay đổi. Anh hay về muộn, điện thoại cài mật khẩu, lúc nào cũng viện cớ “dự án gấp”. Hà linh cảm có điều gì không ổn, nhưng vẫn cố tin chồng, vẫn nấu cơm chờ mỗi đêm.

Cho đến một buổi chiều định mệnh. Điện thoại Hà rung lên – một số lạ. Cô nghe máy, giọng một người phụ nữ vang lên, ngọt như đường nhưng sắc lạnh: “Chị là vợ anh Thắng à? Em chỉ muốn nói với chị một điều: chị nên học lại cách làm vợ”.

Hà sững người: – Cô là ai?

Giọng kia cười khẩy: – Là người mà chồng chị đang nằm cùng, còn dạy em gọi thế nào cho dễ chịu hơn…

Rồi tút, điện thoại ngắt…. Hà run lên vì giận. Chưa kịp trấn tĩnh thì vài phút sau, tin nhắn mới đến. Một đoạn c/lip ngắn – qu/ay bằng điện thoại. Và trong màn hình ấy, người đàn ông tr.ần tr..ụi không ai khác chính là chồng cô, đang ôm ấp người phụ nữ lạ trong phòng nghỉ.

Hà chết lặng. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân. Tim cô đau đến nghẹt thở, nhưng thay vì gào khóc, cô chỉ lặng nhìn đoạn clip đến hết. Cô bình tĩnh hơn bao giờ hết.

Cô nhắn lại đúng ba chữ: “Em giỏi lắm.”

Rồi cô tắt máy, mở ứng dụng định vị – thứ mà cô âm thầm cài vào điện thoại của Thắng từ mấy tháng trước, khi bắt đầu nghi ngờ.

Chấm xanh nhỏ nhấp nháy trên bản đồ. Nhà nghỉ “L.A” ở phố Nguyễn Trãi. Hà gọi ngay cho Hạnh – chị chồng cùng hai người em trai của Thắng. Hà chỉ nói ngắn gọn: “Anh Thắng đang ở nhà nghỉ cùng nhân tình. Em xin lỗi, nhưng em không chịu được nữa”.

Hạnh im lặng vài giây, rồi đáp dứt khoát: “Em không có lỗi gì hết. Nó ngoại tình, nó tự hủy. Chúng ta đến đó. Mười lăm phút sau, cả nhóm đứng dưới sảnh nhà nghỉ. Hà vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng bàn tay siết chặt điện thoại đến trắng bệch.

Hạnh bước đến quầy lễ tân, giọng cứng rắn: “Cho hỏi, anh Thắng phòng nào? Chúng tôi là người nhà, có việc gấp”.

Cô lễ tân lúng túng, vừa nói được vài từ 302 thì phía cầu thang 2 người em của Thắng đã lao lên… 5 phút sau một người phụ nữ tóc uốn, váy ngủ mỏng manh lao xuống, mặt tái mét, chân không kịp xỏ dép. Phía sau là Thắng, chỉ kịp quấn tạm chiếc chăn. Anh hoảng hốt khi thấy cả vợ và chị gái đang đứng đó…

– H… Hà! Sao em…

Hà không nói gì. Chỉ nhìn anh, ánh mắt lạnh như băng.

Còn cô bồ, vừa run vừa định bỏ chạy thì Hạnh chặn lại, giọng nghiêm khắc: “Cô giỏi lắm, dám gọi điện dạy dỗ em dâu tôi à? Giờ cô dạy nốt đi, dạy làm sao để không cướp chồng người khác”!

Ả bồ run rẩy, mặt đỏ bừng, miệng lắp bắp xin lỗi. Hai người em trai Thắng đứng chắn ở cửa, không để cô ta trốn. Một người nói gằn từng chữ:
– Nhà này chị dâu tôi lo cho cha mẹ tôi suốt tám năm, chồng chỉ biết ăn chơi rồi ngoại tình. Hôm nay chúng tôi đến không phải đánh, mà để cô biết: đàn bà cướp chồng người khác, sớm muộn cũng phải trả giá.

Cô ta òa khóc, quỳ sụp xuống, van xin.

Hà vẫn im lặng. Rồi cô quay sang Thắng, giọng khẽ nhưng rắn rỏi:
– Anh không cần phải giải thích. Mọi thứ tôi đã biết. Từ nay, tôi giải thoát cho anh.

– Hà, nghe anh nói đã… – Thắng cuống quýt.

– Mày im đi. – Hạnh gằn giọng – Mày làm nhục cả nhà rồi, còn nói gì nữa!

Hà quay lưng bước ra khỏi nhà nghỉ, không nhìn lại. Phía sau, tiếng la ó, tiếng xin lỗi, tiếng Hạnh quát tháo vang lên hỗn loạn. Nhưng trong lòng cô lại thấy nhẹ nhõm đến lạ.

Tối hôm đó, Hà trở về nhà, lặng lẽ thu dọn đồ. Chị chồng và hai em chồng cũng đến, giúp cô gói ghém. Hạnh nắm tay Hà, nói khẽ:
– Em cứ đi đi. Cái nhà này, ai cũng nợ em. Từ nay, sống cho mình. Đừng quay lại nữa.

Hà mỉm cười, nước mắt rơi xuống má:
– Cảm ơn chị. Tám năm, em cũng chỉ cần nghe một câu như vậy thôi.

Cô để lại tờ giấy ly hôn trên bàn, không một lời trách móc, không nước mắt van nài. Thắng trở về sau đó, nhà vắng tanh, chỉ còn tờ giấy với hàng chữ cuối cùng: Đừng tìm mẹ con tôi nữa…

Một tháng sau, Hà chuyển hẳn vào Đà Lạt làm việc cho một tiệm hoa. Cô sống lặng lẽ, bình yên bên 2 con nhỏ. Mỗi sáng sau khi đưa con tới trường cô trở về pha tách trà, ngắm ánh nắng sớm và mỉm cười.

Còn Thắng – anh ta mất việc, mất cả danh dự. Cô bồ kia bị người nhà chồng tìm đến tận nơi, ê chề rời khỏi thành phố.

Người ta nói, trong câu chuyện ấy, Hà là kẻ thua. Nhưng với riêng cô, hôm ở nhà nghỉ ấy, khi cô nhắn ba chữ “Em giỏi lắm”, chính là lúc cô thắng – thắng bằng sự tỉnh táo, bằng lòng tự trọng, và bằng việc dám buông bỏ kẻ không xứng đáng. Vì đôi khi, sức mạnh lớn nhất của một người phụ nữ không nằm ở việc trả thù, mà ở chỗ dám bước đi, mỉm cười và bắt đầu lại.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *