Hôm ấy, Minh chở vợ là Lan và con trai Bin đến bệnh viện Nhi Trung ương để khám định kỳ. Bin mới sáu tuổi, tinh nghịch, nhưng sinh ra yếu, hay viêm phổi. Lan thương con nên cẩn thận từng chút, tháng nào cũng đưa đi kiểm tra sức khỏe.
Trong lúc Minh ra bãi xe, Lan bế con ngồi chờ ở khu vực sảnh. Không khí bệnh viện ồn ào, mùi thuốc khử trùng nồng nặc, tiếng loa gọi tên bệnh nhân vang lên liên tục. Bin nghịch cái xe đồ chơi nhỏ, còn Lan ngồi thẫn thờ nhìn dòng người qua lại.
Đúng lúc ấy, cô nghe tiếng một đứa trẻ con khóc nấc ở hàng ghế bên cạnh. Một người phụ nữ đang quay lưng lại, khẽ dỗ dành:
– Nín đi con, mẹ cho kẹo nè, ngoan nào…
Giọng nói ấy… Lan thoáng thấy quen. Không hiểu sao, tim cô đập mạnh, một linh cảm lạ lùng dâng lên khiến cô khẽ quay đầu nhìn. Người phụ nữ ấy bế trên tay một bé trai – cũng chừng tuổi Bin. Đứa nhỏ quay nghiêng mặt ra. Và chỉ trong tích tắc, Lan thấy người mình như đông cứng lại.
Gương mặt đứa bé ấy… đôi mắt, cái sống mũi, thậm chí cả lúm đồng tiền khi nó mếu khóc – tất cả giống hệt con trai mình.
Không, không thể nào! – Lan lắp bắp trong đầu. Cô dụi mắt, nhìn kỹ hơn. Càng nhìn, nỗi hoang mang càng lớn. Cô con của mình, người cô sinh ra, sao lại có một bản sao đang hiện diện ngay trước mắt?
Lan thấy người phụ nữ ấy khẽ xoay người, lấy khăn lau cho con. Ánh sáng từ cửa sổ chiếu xuống, làm rõ khuôn mặt chị ta. Lan chết lặng. Là Hương! Cái tên như nhát dao đâm thẳng vào tim cô.
Mười năm trước, khi mới cưới Minh được vài năm, Lan đã từng phát hiện chồng ngoại tình với Hương – cô đồng nghiệp trẻ ở công ty anh. Ngày đó, Hương mới ngoài hai mươi, xinh đẹp, khéo léo, còn Lan thì đang mang thai con trai, người nặng nề, tóc rụng, gương mặt sạm đi vì ốm nghén. Khi mọi chuyện vỡ lở, Minh quỳ xuống cầu xin, nói rằng chỉ là phút lầm lỡ, rằng anh không thể sống thiếu vợ con. Còn Hương thì nghỉ việc, biến mất khỏi cuộc đời họ.
Lan đã tha thứ, vì đứa con sắp chào đời, vì một mái ấm mà cô đã cố giữ bằng cả trái tim. Nhưng vết sẹo ấy, dù có lành, vẫn nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời.
Giờ đây, người phụ nữ ấy lại đang ở ngay trước mặt cô, bế trên tay một đứa bé có khuôn mặt giống con trai cô như đúc. Lan thấy đất trời quay cuồng. Cô siết chặt tay, cố hít một hơi để giữ bình tĩnh. Đúng lúc đó, Bin ngẩng đầu lên, tò mò nhìn đứa bé kia rồi cười: “Mẹ ơi, bạn ấy giống con quá ha”!
Lan cứng người. Phải, giống đến mức như hai giọt nước. Hương lúc này đã nhận ra ánh nhìn của Lan. Cô ta sững lại, mặt biến sắc. Trong giây lát, cả hai người phụ nữ – một người vợ, một người nhân tình cũ – đối diện nhau, không cần lời nào nhưng tất cả đã rõ.
Hương khẽ cúi đầu, ôm đứa nhỏ bước đi nhanh. Nhưng Lan không chịu. Cô đứng bật dậy, giọng run run: “Hương! Cô đứng lại cho tôi”!
Mọi người xung quanh ngoái nhìn. Hương dừng bước, mặt tái mét. Lan tiến đến, chỉ vào đứa bé: “Đứa trẻ này… là con ai”? Hương không nói. Đứa nhỏ ôm chặt lấy cổ mẹ, ánh mắt sợ hãi.
Lan gần như hét lên:
– Nó là con của Minh, đúng không?
Không khí như nghẹn lại. Hương mím môi, hai hàng nước mắt trào ra. Cô không chối nữa, chỉ khẽ gật đầu.
Lan thấy ngực mình như vỡ tung. Tai ù đi, trước mắt mờ dần. Mười năm – mười năm cô sống bên chồng, vun vén từng viên gạch, hi sinh, chịu đựng, tất cả để đổi lại điều gì? Một gia đình giả tạo. Một người chồng phản bội, một quá khứ tưởng đã chôn vùi giờ sống dậy bằng hình hài của một đứa bé vô tội.
Khi Minh quay lại, thấy vợ đứng bất động giữa sảnh, mặt trắng bệch, anh vội chạy đến. Nhưng Lan nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lẽo chưa từng có.
– Anh có điều gì muốn nói không?
Minh sững lại, rồi nhìn thấy Hương đang ôm con cách đó vài mét. Mặt anh tái xanh, môi mấp máy:
– Lan… anh… để anh giải thích…
– Giải thích gì? – Lan cười khan – Đứa trẻ đó bao nhiêu tuổi? Sáu tuổi à? Giống hệt con tôi. Nghĩa là khi tôi đang mang nặng đẻ đau sinh Bin, anh cũng đang…
Cô nghẹn lại, nước mắt trào ra. Minh cúi đầu, không dám nhìn. Anh run rẩy nói:
– Anh xin lỗi… Lúc ấy… Hương bảo cô ấy không thể có con, anh cũng không biết… sau này cô ấy đi, anh tưởng mọi thứ đã chấm dứt. Đến khi biết có con, anh không dám nói…
Lan ngẩng đầu, mắt đầy uất hận:
– Không dám nói, nhưng anh vẫn gửi tiền, đúng không? Anh tưởng tôi không biết?
Minh chết lặng. Hương cúi đầu ôm con lùi lại, giọng run run:
– Chị Lan, em xin lỗi. Em chưa bao giờ muốn phá hoại gia đình chị. Em chỉ muốn con mình được sống yên ổn.
Lan nhìn đứa bé – khuôn mặt nhỏ, đôi mắt trong veo, ánh nhìn ngây thơ chẳng biết mình là kết quả của tội lỗi người lớn. Cô bỗng thấy trái tim mình tan nát, vừa đau vừa thương hại.
– Nó không có lỗi, – cô khẽ nói, giọng nghẹn lại – Còn các người… các người nợ tôi một đời.
Cô quay đi, bế Bin, nước mắt rơi lã chã. Minh định đuổi theo nhưng bị bảo vệ bệnh viện cản lại. Còn Lan bước ra cổng, trời đổ mưa lất phất.
Bên ngoài, gió thổi lạnh buốt. Bin ôm cổ mẹ, ngây thơ hỏi:
– Mẹ ơi, sao mẹ khóc? Bạn đó giống con, chắc là anh em sinh đôi phải không mẹ?
Lan ôm chặt con vào lòng, nước mắt hòa vào mưa.
– Không, con à… Con chỉ có một mình mẹ thôi…
Hôm đó, Lan không về nhà. Cô thuê một phòng trọ nhỏ, cả đêm ngồi nhìn đứa con ngủ say. Trong ánh đèn vàng vọt, gương mặt con ngây thơ đến nhói lòng. Cô biết, từ nay, cuộc đời cô sẽ rẽ sang một hướng khác.
Cô không thể sống tiếp với người đàn ông đã lừa dối mình suốt mười năm. Và cũng không thể để con lớn lên trong ngôi nhà chất đầy dối trá.
Lan lặng lẽ viết đơn ly hôn.
Sáng hôm sau, Minh gọi hàng chục cuộc điện thoại, cầu xin, hứa hẹn, nhưng Lan chỉ nhắn lại một dòng:“Anh có thể dối em, nhưng không được dối con. Em chọn sự thật, dù đau đớn đến mấy.”
Một tuần sau, cô rời căn nhà cũ. Không ngoái đầu lại.
Phía sau, Minh đứng lặng nhìn theo, trong tay anh là tờ giấy ly hôn đã ký, cùng bức ảnh hai đứa trẻ – giống nhau như hai giọt nước. Một đứa gọi anh là cha trong nước mắt, đứa còn lại chưa từng biết mình có anh trai.
Còn Lan, bước đi giữa cơn mưa phùn, lòng tan nát nhưng thanh thản. Bởi cô biết, đôi khi để bắt đầu lại, người ta buộc phải chấp nhận mất hết – kể cả tình yêu từng tin là mãi mãi.

