Cưới được ba tháng, Hương vẫn chưa hết cảm giác tủi nhục. Ngày về làm dâu, cô chẳng được mặc áo cưới đàng hoàng, chỉ là đám cưới vội vàng vì… cô lỡ mang thai trước. Lúc đó cái thai đã 4 tháng. Nhà chồng ở thành phố, còn nhà cô ở quê — nghèo, lại chẳng có “của hồi môn”, nên từ ngày đặt chân đến đây, cô dâu mới luôn bị nhìn bằng nửa con mắt.
Mẹ chồng thường mỉa mai: “May mà nhà tôi thương tình mới cưới vào, chứ nhà quê như cô, chửa trước thì ai thèm rước?”. Hương chỉ biết cúi đầu, nén nước mắt. Bụng ngày một lớn, nhưng từ ngày về đây làm dâu ngày nào cô cũng phải dậy từ 5 giờ sáng và 11 giờ đêm mới được đi ngủ. Nhà chồng cô buôn bán nên khách nườm nượp suốt ngày.
Hàng xóm nhà chồng Hương có người còn nói mát: “Nhà bà Hậu từ ngày có con dâu chẳng khác nào thuê được người ở không công, mà làm còn gấp đôi cả người khác”. Đúng là nhà chồng chỉ coi cô như người giúp việc có giấy đăng ký kết hôn. Chồng cô hồi yêu thì cũng chiều chuộng, nhưng từ khi vợ bầu bí nhìn xuống sắc anh ta bắt đầu chán, cũng đã ra ngoài để giải khuây…
Hôm đó là sinh nhật mẹ chồng. Trùng hợp, cũng là ngày Hương tròn 24 tuổi. Hương địnhchuẩn bị bữa cơm ấm cúng, nghĩ thầm: “Hay là mình làm bánh nhỏ tặng mẹ, rồi cả nhà cùng ăn, thế là vui rồi.”
Nhưng sáng sớm, mẹ chồng gọi con trai: “Chiều nay mẹ mời mấy người bạn đi ăn nhà hàng. Con nhớ đặt bàn ở chỗ sang sang nhé.”
Rồi quay sang Hương, bà lạnh lùng nói: Cô ở nhà mà dọn dẹp, trông nhà cho tử tế. Ai mua hàng thì bán chác rồi cất tiền cho cẩn thận. Tôi tôi về giao lại cho tôi”.
Hương nghĩ mẹ chồng không biết sinh nhật mình nên cô nhỏ nhẹ: ‘Mẹ ơi hôm nay cũng là sinh nhật con mẹ ạ”. Ai ngờ mẹ chồng bĩu môi: “Cô nhắc tôi để đòi tổ chức sinh nhật à?? Ở nhà quê từ lớn đến bé làm gì có sinh nhật mà đòi hỏi”.
Câu nói ấy khiến Hương nghẹn đến tận cổ. Cô đứng ở cửa, nhìn chồng, mong anh nói giúp một lời. Nhưng anh chỉ đáp: “Thôi ở nhà đi, nhìn bụng to vượt mặt, đầu tóc quần áo lôi thôi đưa cô đi tổ làm xấu mặt cả nhà”.
Chiếc xe hơi chở cả nhà chồng chạy khuất dần ở cuối ngõ, để lại Hương lặng lẽ đứng nhìn theo. Căn nhà trống trải, chỉ còn lại tiếng quạt quay đều đều và mùi cơm nguội còn lại từ buổi tối hôm qua.
Cửa hàng nay có mình Hương bán, cô không có thời gian nghỉ. Tới trưa chỉ kịp lấy bát cơm nguội ăn cùng chút nước mắm cho xong.
Đúng lúc ấy, có tiếng gõ cửa. Bố Hương từ quê lên, tay xách túi trái cây. Hai bố con nhìn nhau ai cũng bất ngờ: “Bố… Bố lên sao không báo con…”. Thấy con gái ngồi ăn cơm nguội, ông chết lặng: “Sao thế này hả con? Hôm nay sinh nhật con mà? Chồng con và bố mẹ chồng đâu hết rồi mà con phải ngồi ăn 1 mình khổ sở thế này?”…
Hương nghẹn ngào kể lại. Ông im lặng, rồi từ tử rút chiếc điện thoại từ trong túi quần ra gọi cho con rể. Con rể nghe điện nhưng giọng như quát: “Con đang bận, có gì bố gọi lại sau…”. Ông vẫn bình tĩnh: “Tôi lên chơi mang theo 2 tỷ tiền đền bù đất định cho các con lấy vốn làm ăn. Nhưng mà thấy anh để con gái tôi bụng mang dạ chửa ở nhà ăn cơm nguội còn con đưa cả nhà đi ăn nhà hàng thế này thì thôi. Tôi đưa con tôi về quê luôn… Báo để anh và nhà thông gia biết”. Trước khi tắt máy ông vẫn nghe giọng bà thông gia nóng vọng vào: “Nhà đấy có 2 tỷ thật à??”.
Tôi đó khu đất quê Hương được đền bù lớn lên cả ti vi thì nhà chồng cô không còn nghi ngờ gì nữa. Chồng Hương vội vàng gọi điện cho vợ nhưng người nghe máy là bố vợ anh: “Đất lên ti vi rồi anh mới tin đúng không. Giờ tôi dư tiền nuôi con nuôi cháu tôi rồi, khỏi phiền nhà anh”.
Mẹ chồng Hương hối hận đến tím mặt, còn chồng Hương chỉ biết ngồi thẫn thờ — nhận ra muộn màng rằng, người vợ mà anh để cô đơn trong ngày sinh nhật chính là món quà quý giá nhất mà đời này anh từng có.

