Hà và Long lấy nhau được hơn hai năm thì cô mang thai đứa con đầu lòng. Cái thai đến tháng thứ 9, bụng cô nặng nề, đi lại khó khăn, tay chân phù nề, đêm ngủ cũng chẳng yên vì đứa nhỏ đạp mạnh. Long – chồng cô – dạo này lại thờ ơ, lạnh nhạt, chẳng mấy khi về nhà. Anh thường viện cớ “đi công tác”, “tiếp khách”, “dự án gấp”… Còn Hà, dù mệt mỏi đến mấy, vẫn tin chồng, vẫn kiên nhẫn đợi anh về để cùng đón con.
Lần này chồng cô lại đi công tác Vũng Tàu, Hà cũng sắp tới ngày dự sinh rồi cô không muốn chồng đi nhưng anh bảo: “Anh đi 1 tuần thôi, còn nửa tháng nữa mới tới ngày dự sinh mà”. Thế là chồng Hà vẫn bay.
Đêm ấy chồng Hà đăng ảnh lên mạng khoe tại bãi biển. Hà vào xem thì điếng người khi thấy chồng ôm eo 1 người phụ nữ trẻ, nhưng chỉ mấy giây sau bức ảnh đó đã bị gỡ không còn xuất hiện nữa chỉ còn những bức ảnh chụp tập thể. Linh tính mách bảo cô lần này là chồng đi với người phụ nữ khác chứ chẳng phải vì công việc…
Tự nhiên Hà thấy nhói ở bụng, cơn đau nhiều hơn dấu hiệu của trở dạ nên cô gọi cho chồng. Gọi đến 10 cuộc chồng cô không bắt máy, cuộc thứ 11 Long mơí nghe: “Chửa được thì đẻ được, việc của cô là sinh con. Đừng gọi làm phiền nữa, tôi đang bận cô đừng nghi ngờ linh tinh.”
Nói xong, anh tắt máy.
Điện thoại rơi khỏi tay, Hà ngồi phịch xuống ghế, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt tái nhợt. Đứa con trong bụng đạp mạnh, đau quặn thắt. Cô vịn tường bước ra cửa, định sang nhà hàng xóm nhờ giúp, nhưng vừa mở cửa thì một bóng người vừa bước tới là mẹ chồng Hà.
Bà Tâm, nhìn thấy con dâu bụng to, mồ hôi đầm đìa, mặt trắng bệch liền hốt hoảng:
“Trời đất ơi, con sao thế này? Đau bụng à?”
Hà bật khóc nức nở:
“Mẹ ơi… anh Long… đi Vũng Tàu với người khác rồi… Con đau quá mẹ ơi…”
Bà Tâm tái mặt, không hỏi thêm gì, vội vàng dìu con dâu ra xe. Trên đường vào viện, bà run giọng nhưng cố giữ bình tĩnh:
“Mẹ biết chuyện của thằng Long rồi. Con đừng nghĩ gì hết, giờ cố vì đứa nhỏ trong bụng đã”.
Câu nói ấy như một liều thuốc khiến Hà thôi gào khóc. Cô nắm chặt tay mẹ chồng, miệng chỉ còn thều thào:
“Mẹ ơi, cứu con con…”
Đêm đó, Hà được đưa vào phòng sinh. Cơn đau đẻ kéo dài gần 6 tiếng. Mẹ chồng đứng ngoài hành lang, mắt rớm nước, tay cầm chặt điện thoại mà không biết có nên gọi cho con trai mình hay không.
Sáng sớm, tiếng trẻ con khóc vang lên. Bác sĩ bước ra, cười hiền:
“Mẹ tròn con vuông rồi ạ.”
Bà Tâm òa khóc. Bà nhìn đứa bé đ//ỏ h/ỏn được y tá bế ra, khẽ vuốt mái tóc tơ rồi thầm nói:
“Tội nghiệp con tôi, vừa sinh đã phải chịu cảnh bố nó bạc bẽo.”
Bà bế cháu, chăm sóc con dâu từng chút một, không một lời oán trách.
Lúc Hà tỉnh lại, bà vừa đút cháo vừa bảo:
“Con yên tâm đi, thằng Long rồi sẽ phải trả giá. Mẹ không dung túng cho cái loại bỏ vợ theo gái đâu.”
Cùng lúc ấy, ở tận Vũng Tàu, Long và nhân tình đang nằm trong khách sạn sang trọng thì bất ngờ lễ tân gọi điện báo có người quen cần gặp. Long lúc đầu cứ tưởng đối tác nên đưa cả nhân tình xuống. Nhưng người gặp Long lại là 1 người trạc tuổi mẹ anh:
- Bà là…
- Long không nhận ra bác à? Bác từng đến nhà cháu 2 lần hồi cháu mới học xong đại học, khi đó bác đưa con bác ra Hà Nội học và vào nhà cháu chơi mà. Bác là bạn học phổ thông của mẹ cháu, bác lấy chồng trong này… Bác tên Hoa…
- À vâng bác Hoa, lâu quá rồi… Bác gặp cháu có việc gì ạ?
- Mẹ cháu gọi nhờ bác báo tin cho cháu biết là vợ cháu đã sinh mẹ tròn con vuông rồi… Bà ấy nói cháu bỏ vơj đi với bồ thì đi luôn đi, không cần về đâu. Bà ấy bán nhà mua nhà khác ở với con dâu và cháu rồi… Đồ đạc của cháu bà ấy đang gửi vào trong này cho cháu đấy…
Ả bồ tr//ợn tròn mắt:
“Anh có vợ sinh rồi à? Trời đất ơi, anh nói đã ly thân cơ mà! Anh lưà tôi, khốn nạn…” Nhân tình lạnh lùng đứng dậy, quăng túi xách vào ngực anh:
Ngày Long trở về nhà đã bán, vợ thì gửi đơn ra tòa, mẹ và vợ con chuyển đi nơi khác sống. Anh ta phải đi ở trọ. Và có lẽ, ngày Long mất tất cả, chính là ngày anh hiểu — cái giá của phản bội không chỉ là mất vợ, mà còn là mất đi người mẹ từng bao dung nhất.

