Lan ma//ng th//ai đứa con đầu lòng sau ba năm kết hôn. Tưởng chừng đây sẽ là hạnh phúc lớn nhất đời cô. Nhưng càng gần ngày si//nh, cô càng nhận ra chồng mình – Hùng – chẳng mặn mà, suốt ngày viện cớ bận rộn để đi công tác.
Tối hôm ấy, những c//ơn đ//au qu//ặn th//ắt b//ất ng//ờ ập đến. Lan ôm b//ụng, gọi chồng trong tuyệt vọng:
– Anh ơi, em đ//au quá… chắc sắp s//inh rồi, đưa em vào viện với!
Nhưng Hùng chỉ liếc nhìn, lạ//nh nhạt:
– Em tự gọi taxi mà đi. Anh còn việc gấp.

Lan chưa kịp hỏi thêm thì thấy trên màn hình điện thoại của chồng sáng lên: “Vé máy bay TP.HCM đã đặt thành công”. Ti//m cô như v//ỡ vụn – chồng mình b//ỏ mặc vợ đang ch//uyển d//ạ để vào Sài Gòn vui vẻ với nh//ân t//ình.
Trong phòng si//nh, tiếng ti//m th//ai dồn dập xen lẫn tiếng nấc ngh//ẹn của Lan. Cô c//ắn ch//ặt môi, nước m//ắt hòa cùng mồ hôi. Nỗi đ//au t//h//ể x//á//c chẳng thấm vào đâu so với v//ế//t d//a//o trong lòng. Cuối cùng, sau nhiều giờ v//ật v//ã, Lan ôm được đứa con mới chào đời trong vòng tay. Cô thầm thì:
– Con à, mẹ sẽ bảo vệ con, và mẹ cũng sẽ không để sự ph//ản b///ội kia yên ổn đâu…
Hùng trở về sau chuyến đi Sài Gòn, mặt mày rạng rỡ. Lan thì vẫn dịu dàng, im lặng, khiến anh ta càng chủ quan.
Một tuần sau, Lan lấy cớ mời bạn bè thân thiết đến “tiệc đầy tháng sớm” cho con. Bữa tiệc được tổ chức trong một nhà hàng sang trọng. Giữa lúc mọi người đang vui vẻ, Lan bước lên sân khấu, trên tay là chiếc máy chiếu đã chuẩn bị sẵn.
Trên màn hình, từng bức ảnh hiện ra: Hùng và cô bồ tay trong tay ở qu//án b//ar, cùng nhau du lịch ở Sài Gòn, thậm chí là ảnh chụp vé máy bay ngày Lan nhập viện. Cả khán phòng lặng ngắt, rồi rộ lên tiếng xì xào.
Lan bình thản nói trước đông đảo khách khứa:
– Đây là chồng tôi, trong khi tôi v//ật v//ã si//nh con, anh ấy lại đi Sài Gòn cùng nhân tình. Còn đây… là người phụ nữ dám ph//á n//át gia đình người khác.
Cánh cửa mở ra, người bạn của Lan dẫn “ả bồ” đến. Không ai ngờ Lan cao tay đến vậy: cô đã chủ động liên lạc, mời ả tới dự “bữa tiệc bất ngờ”.
Lan tiếp tục:
– Cảm ơn anh đã cho tôi thấy bộ mặt thật. Từ hôm nay, tôi không cần một người chồng ph//ản b//ội. Con tôi không cần một người cha vô trách nhiệm.
Cô đưa ra tập hồ sơ ly hôn đã ký sẵn, đặt ngay trước mặt Hùng. Tất cả ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía anh ta – kẻ vừa m//ất vợ, vừa m//ất danh dự.
Ả bồ cũng chẳng còn ngẩng nổi mặt vì bị chính người vợ hợp pháp “x//ử” một cách cao tay, gọn gàng và đầy khí phách.
Lan bế con, ngẩng cao đầu bước ra, để lại phía sau tiếng xì xầm ch//ê cười của thiên hạ dành cho kẻ ph//ản b//ội.

